Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.

ấn cho con bé một trận, đã hai mươi mấy rồi còn không đúng mực…..”
Lần đầu tiên Mục Khả phát hiện ra Hạ Hoằng Huân cũng có lúc càu nhàu. Ánh mắt cô như biết cười, ngắm nhìn mái tóc ngắn hoàn mỹ, cái cằm kiên nghị, cùng đôi mắt tràn đầy ân cần, ánh mắt không tự chủ được di chuyển xuống, xuyên qua chiếc áo sơ mi mở hai cúc của anh, thấy làn da màu đồng cổ của đồng chí giải phóng quân, còn cơ ngực rắn chắc nữa …..
Động tác cúi người, giống như đang ở vị trí người chinh phục. Trong lòng Mục Khả dâng lên một cảm xúc mãnh liệt, cảm thấy Hạ Hoằng Huân trong lúc lơ đãng toát lên sức hấp dẫn của đàn ông, hơn nữa lực sát thương rất lớn.
Nhận ra mình lại đang len lén nhìn anh, Mục Khả mím chặt môi kinh ngạc không nói lên lời, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt từ từ hiện lên vẻ hồng hào kỳ lạ.
Phát hiện sự khác thường của cô, Hạ Hoằng Huân lo lắng hỏi: “Sao thế? Có phải vết thương bị đau không? Để tôi đi gọi y tá…” Vừa dứt lời đã muốn đứng dậy đi ra ngoài, nhưng bàn tay lại bị Mục Khả giữ chặt, cô đỏ mặt nói: “Không phải, vừa rồi mới tiêm thuốc giảm đau.”
Thây đôi đồng tử đen láy của cô chuyển động không ngừng, cũng không dám nhìn anh, Hạ Hoằng Huân không hiểu sự tình thế nào đành hỏi: “Rốt cuộc là làm sao? Sao không thể nói cho tôi biết, bây giờ không phải lúc cậy mạnh….”
Nhìn anh khẩn trương như vậy, Mục Khả không ngừng ngọ nguậy phê bình nói: “Sao anh chẳng có chút ý thức gì về tác phong của người quân nhân thế hả?” Chẳng lẽ anh không biết rằng đàn ông gợi cảm quá cũng rất dễ bị nhúng chàm hay sao? Hại cô bị phân tâm.
Chẳng lẽ đang ghét bỏ anh? Hạ Hoằng Huân cau mày, cúi đầu nhìn xuống thấy mồ hôi thấm ướt áo sơ mi, lại phát hiện ra hai nút áo không biết bị mình cởi ra lúc nào, kết hợp với ánh mắt né tránh của đồng chí nhỏ, anh như bừng tỉnh hiểu ra, không nhịn được cười một tiếng.
Gương mặt của Mục Khả càng đỏ hơn, cô kéo chăn lên che kín đầu, rầu rĩ nói: “Không được cười!”
Sợ cô khó thở, Hạ Hoằng Huân kéo chăn xuống, yêu chiều vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn ủng hồng của Mục Khả, nắm lấy cơ hội, anh hỏi hết sức dịu dàng: “Có nhớ tôi không?” Lúc chưa yêu, có đánh chết anh cũng sẽ không nói ra bốn chữ này, cảm thấy có phần chua xót trong lòng. Nhưng đối với Mục Khả đang hờn dỗi, những lời không bao giờ dùng đến dường như tự nhiên bật ra khỏi miệng.
Ánh mắt dịu dàng chăm chú đang nhìn sâu vào trong mắt cô, Mục Khả dường như cảm thấy tim mình đang đập loạn nhịp, cô thành thực gật gật đầu, nhỏ giọng nói: “Có một chút…”
Bàn tay mang theo vết chai chầm chậm cọ trên gò má cô. Cảm giác thô ráp mà ấm áp khiến Mục Khả muốn chiếm lấy làm của riêng cả đời này. Đưa bàn tay nhỏ bé của mình nhẹ nhàng đặt trên bàn tay anh, cô yên lặng ngắm nhìn gương mặt đã nửa tháng nay cô không thấy.
Nhìn nhau triền miên, đây chính là ấm áp lãng mạn không thể nói thành lời.
Đau đớn bị quẳng lại đằng sau, vào giờ phút này Mục Khả chỉ cảm thấy hạnh phúc đến ngạt thở.
Vậy mà Hạ Hoằng Huân quả đúng là biết cách làm tan vỡ ảo tưởng lãng mạn ngọt ngào của phụ nữ. Đúng lúc cô sắp không chịu nổi ánh mắt sáng rỡ đang nhìn chăm chú, khẽ khép lại, chuẩn bị đón lấy nụ hôn của anh thì lại nghe thấy Hạ Hoằng Huân cúi xuống bên tai cô cười xấu xa nói: “Tôi cũng biết là em có nhớ tới tôi. Chịu khó đợi cho tới khi trời tối, chọn ban đêm trăng thanh gió mát để cho em xem miễn phí, được không?” Vừa nói còn vừa dẫn tay cô bạn gái nhỏ về phía cổ áo của anh. Không ngạc nhiên khi ai đó vội rút tay lại, anh không chút ngần ngại phá lên cười lớn.
Quả thật là hết chỗ nói, Mục Khả cảm thấy anh đúng là người ngoài hành tinh. Muốn đánh người ta nhưng lại không thể dùng sức, không thể làm gì khác hơn là ngượng ngùng mắng: “Anh còn dám trêu chọc em, đồ đáng ghét!”
Sau này, khi Mục Khả có cơ hội nhìn thấy thân thể mạnh mẽ của Hạ Hoằng Huân thì người nào đó còn lấy chuyện bị “lén nhìn” trong bệnh viện mà trêu cô: “Thế này đã được chưa, có thể quang minh chính đại mà nhìn, như thế nào, em có hài lòng không?” Nói xong, còn cởi áo làm ra tư thế rất đáng đánh đòn, Mục Khả xoay người lấy gối đầu ném anh, anh né tránh rồi túm lấy vũ khí của cô, cười lớn kéo cô vào trong lòng, trong nháy mắt đèn bị tắt, người nào đó ra lệnh: “Ẩn nấp.”
Bên ngoài phòng bệnh, Hạ Nhã Ngôn nghe thấy tiếng hai người cười nói cũng cười theo. Cô đắc ý nhìn vẻ mặt cô đơn của Hách Nghĩa Thành, vô tình đả kích anh: “Anh hiểu chưa, không phải cứ tiêm thuốc giảm đau là có thể giảm đau. Anh nghĩ rằng bác sĩ Tả có thể khiến cô ấy cười sao? Anh tôi đã ra tay, nhất định có thể giải quyết được.”
Làm sao lại không hiểu chứ! Hách Nghĩa Thành nghiêng mặt không đáp lại. Ngay khi Hạ Hoằng Huân xuất hiện Mục Khả liền rơi nước mắt khiến anh phản ứng không kịp. Anh không thể ngờ trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, hai người lại không thường xuyên gặp mặt sao có thể nảy sinh tình cảm sâu sắc đến như vậy.
Hơn mười năm, Hách Nghĩa Thành đã quen Mục Khả ỷ lại vào anh. Anh hoàn toàn không chuẩn bị trước tình huống này. Cô cháu gái anh từng ôm trong ngực dỗ dành đã trưởng thành rồi