Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.
Minh nên anh mới tìm cô ta sao?"
Hạ Hoằng Huân đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt nhìn Thích Tử Di lạnh lẽo mà bén nhọn. Sau đó anh lại nở nụ cười như trào phúng, nhàn nhạt lại mệt mỏi: "Cô nghĩ nhiều rồi!"
"Tại sao là cô ta?" Cô ta nhìn như đứa con nít còn chưa lớn, vừa không có phong tình cũng không quyến rũ, còn không tỉ mỉ, quan trọng hơn là không biết cách chăm sóc thân thể cho anh.
"Tại sao không thể là cô ấy?" Cô hiểu chuyện, lạc quan, kiên cường, lương thiện, đáng yêu. . . . . . Cho dù là khuyết điểm, đều có thể phù hợp hoàn mỹ với anh. Người yêu như vậy, có thể gặp nhưng không thể cầu.
"Trước kia anh luôn không coi trọng tiến chức tiến hàm, lần diễn tập này dường như lại cực kỳ liều mạng." Kiên định sâu trong mắt Hạ Hoằng Huân làm lòng Thích Tử Di đau nhói, cô không lựa lời nói: "Cũng đúng thôi, dù ba cô ta là Quân trưởng, cậu là Tham mưu trưởng Sư bộ, nhưng nâng đỡ người nhà cũng không nên làm quá lộ liễu, nên kín đáo một chút không để người ta phát hiện. Nếu như hai người kết hôn, có thể rút ngắn hai mươi năm phấn đấu rồi."
Ánh Hạ Hoằng Huân mắt lặng lẽ tối lại, anh thu hồi vẻ thờ ơ, trong nháy mắt vẻ mặt trở nên nghiêm túc, sắc bén, thậm chí còn có chút ác nghiệt, anh lấy giọng nói âm trầm lạnh lẽo đến cực điểm gằn từng chữ từng chữ nói: "Xin đừng lấy thước đo của cô đánh giá tôi!"
Đều nói, nếu như yêu thật lòng, không cần cố gắng nhớ cũng có thể khắc sâu vào tận xương tủy. Như vậy, nếu như rất hận thì sao, sẽ như thế nào? Hạ Hoằng Huân xưa nay luôn tỉnh táo chợt có chút lờ mờ, không nghĩ ra ban đầu người bị vứt bỏ rõ ràng là anh, dựa vào cái gì mà giờ lại quay lại hận? Bị hiểu lầm? Cái thế giới này, thật mẹ nó vặn vẹo!
Lặng yên trong giây lát, Hạ Hoằng Huân áp chế cảm xúc, anh lấy giọng điệu châm chọc nói: "Xem ra vì đến gần trung ương đảng, tôi quả thật cần đến cái thang này rồi!"
Nói thêm nữa dường như cũng không còn ý nghĩa, Hạ Hoằng Huân đi lướt qua cô, lúc ngẩng đầu thấy Hách Nghĩa Thành chẳng biết đã đứng ở cửa cầu thang từ lúc nào.
Hạnh phúc thăng hoa
“Lịch sử” này không thể dùng tẩy để xóa được. Không còn sức mà nghĩ xem rốt cuộc Hách Nghĩa Thành nghe được bao nhiêu, Hạ Hoằng Huân gãi gãi tóc, bước chân rời đi.
Hách Nghĩa Thành miễn cưỡng nhìn anh một cái, vẫn là giọng điệu lãnh đạm lạnh nhạt: “Tôi nghĩ là cậu bị thương không đi được, nên bảo người lái xe đi đón.”
Xem ra anh cũng đã nghe qua. Hạ Hoằng Huân nhíu mày: “Cũng không đến nỗi, vẫn có thể gánh vác được.”
Ánh mắt Hách Nghĩa Thành lướt qua anh, dừng lại trên người Thích Tử Di vẫn đang đứng yên, anh nói châm chọc: “Nhân duyên tốt thật, chưa cần đến em gái ra tay, việc nằm viện đã được sắp xếp ổn thỏa.”
Tả Minh Hoàng quay đầu lại nhìn anh một cái, tiếp tục tập trung tinh thần làm việc, anh nhẹ nhàng nói với Mục Khả: “Buổi tối lúc ngủ phải cẩn thận một chút, không được lật người, có thể để cho Nghĩa Thành nắn tay nắn chân cho em, tránh vì nằm quá lâu mà mệt mỏi…”
Y tá thấy Hạ Hoằng Huân không có ý muốn rời đi, ngược lại còn đi về phía giường, liền nhắc nhở: “Mời anh đi ra ngoài, bác sĩ đang kiểm tra cho bệnh nhân.”
Ánh sáng nhàn nhạt ngoài cửa sổ chiếu vào căn phòng, nổi bật gương mặt tái nhợt yếu ớt của Mục Khả. Hạ Hoằng Huân đứng bên cạnh gường, anh mắt sáng ngời nhìn cô, cũng không nhìn y tá lấy một cái, hỏi ngược lại: “Tôi làm phiền anh ta kiểm tra sao?”
Nữ y tá trong phút chốc bỗng nghẹn lời, Tả Minh Hoàng lịch sự nho nhã giải vây cho cô, nhàn nhạt nói: “Không sao.”
Xác định vết thương không sao nữa, Tả Minh Hoàng đang định đắp lại chăn cho Mục Khả, động tác trên tay mới chỉ tiến hành một nửa đã bị Hạ Hoằng Huân tự nhiên đón lấy, cẩn thận tỉ mỉ vuốt phẳng quần áo của cô, dịch lại góc chăn, sau đó anh mới nghiêng đầu hỏi: “Buổi tối có thể ăn được gì? Các loại canh, súp…”
“Tối nay thì chưa thể.” Tả Minh Hoàng thu tay lại, vẻ mặt lãnh đạm nói: “Ngày mai thì có thể ăn một chút thức ăn lỏng gì đó.”
Hạ Hoằng Huân gật đầu, trịnh trọng nói một tiếng: "Cám ơn!"
Hiểu ý tứ trong câu cảm tạ này, Tả Minh Hoàng bất đắc dĩ cười cười. Đối với tình địch trước mặt, nụ cười này vừa có chút không cam lòng, vừa có mấy phần thoải mái. Đàn ông và phụ nữ vốn khác nhau, nhất là trong chuyện tình yêu này. Bản thân là người ngoài cuộc, Tả Minh Hoàng có thể nhìn rõ được, Hách Nghĩa Thành muốn thắng Hạ Hoằng Huân cũng khó!
Sau khi Tả Minh Hoàng cùng y tá rời đi, Hướng Vi bước vào. Nhìn thấy Hạ Hoằng Huân mặc thường phục, cô kinh ngạc một phen, đã quên luôn chuyện lúc trước Thích Tử Di không hiểu sao xông vào phòng bệnh. Cô không thèm để ý đến Mục Khả vẫn còn ở đây, nghiêm túc quan sát người đàn ông đẹp trai trước mặt, khiến cho đồng chí Trung tá trước giờ luôn lạnh lùng cũng có chút không được tự nhiên. Hạ Hoằng Huân chủ động chào hỏi: “Là Hướng Vi phải không, chào em!” Đối với chị em tốt của bà xã tương lai, tuyệt đối không thể lãnh đạm, đạo lý này đương nhiên anh hiểu.
“Anh còn nhớ rõ tên tôi?” Hướng Vi cười rạng r