XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342213

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2213 lượt.

lúc truyền nước biển cô buồn ngủ, anh ngồi ở đó không làm gì cũng sẽ ảnh hưởng đến cô, cho nên, không đồng ý.
Trong lòng Hạ Hoằng Huân hiểu rõ Mục Khả thương anh, không muốn anh vác theo cái eo bị thương khổ sở ngồi 2-3 tiếng, nên không cố chấp nữa, chỉ lấy giọng điệu ra lệnh nói: "Lại làm chệch kim, xem anh có cho em một bài học không! Tính luôn cả món nợ ngày đó nữa!" Sau đỡ eo dưới sự hướng dẫn của y tá đến phòng vật lý trị liệu. Mục Khả làm mặt quỷ với bóng lưng của anh, dặn dò: "Đừng có ngang ngược, nghe lời bác sĩ." Người nào đó vẫy vẫy tay tỏ vẻ đã biết.
Bệnh nhân Hạ Hoằng Huân cũng rất ngoan ngoãn chấp hành mệnh lệnh của Mục Khả. Uống thuốc không cần phải nói, còn vui vẻ hơn ăn cơm rất đúng lúc đúng giờ, không cẩu thả chút nào. Ngay cả vật lý trị liệu trước kia ngại tốn thời gian phiền toái cũng hoàn toàn không kháng cự, phối hợp trình tự tuyệt đối chỉ có hơn chứ không kém cô bạn gái nhỏ. Mặt khác, hai đồng chí mất đi năng lực "Tự lo liệu" không thể không tiếp nhận chăm sóc của Hách Nghĩa Thành cùng Hạ Nhã Ngôn. Chẳng qua khi Hạ Hoằng Huân buồn bực, Hách Nghĩa Thành luôn luôn nhìn anh không thuận mắt lại bắt đầu thường xuyên đến "Quấy rầy" anh.
Từ phòng vật lý trị liệu đi ra, không khỏi bất ngờ khi thấy Hách Nghĩa Thành mặt đầy vạch đen khoanh tay đứng bên ngoài. Hạ Hoằng Huân rất tự nhiên mà duỗi tay ra, ý là xin Tham mưu trưởng Hách đỡ. Hách Nghĩa Thành liếc xéo anh một cái, có chút không thân thiện đỡ anh.
Dù sao nằm viện cũng rất nhàm chán, nâng khiêng giết thời gian cũng tốt, nếu có thể khiến người nào đó tức giận là tốt nhất. Nghĩ đến đây, tâm tình Hạ Hoằng Huân thật tốt, trên mặt lại không biểu hiện ra, ngoài miệng nói: "Động tác nhẹ một chút, đừng dùng biên độ lớn như vậy kéo tôi." Nói xong sờ sờ eo như thật.
"Đừng có làm trò!" Hách Nghĩa Thành dựng thẳng lông mày, cắn răng nghiến lợi dạy dỗ anh: "Ở trước mặt Khả Khả anh cực kì ‘sinh long hoạt hổ’ cơ mà. Nói cho anh biết, không nể mặt mũi con bé, anh có ngã tôi cũng không thèm đỡ."
Vật lý trị liệu sơ kỳ hiệu quả không rõ ràng, Hạ Hoằng Huân cảm thấy đau rất mãnh liệt, mỗi lần từ phòng vật lý trị liệu đi ra đều cần người đỡ. Mà người nào đó vì không muốn tiếp xúc tứ chi cùng y bác sĩ và y tá, kiên quyết không chịu để y tá giúp một tay. Hạ Nhã Ngôn cũng có việc, không thể tùy thời tùy chỗ chăm sóc anh trai. Vậy nên Mục Khả cẩn thận liền làm nũng cầu xin cậu út tới đây nhìn một cái. Cho nên nói, mặt mũi của Mục Khả tuyệt đối rất lớn.
"Quan niệm của anh không đúng!" Hạ Hoằng Huân chuyển bước sửa lời anh: "Chúng ta là quan hệ đồng chí, nếu như lên chiến trường anh không thể vứt bỏ chiến hữu, như vậy không tốt."
"Nói ít đi!" Hách Nghĩa Thành mắng anh, cố ý nghiêng thân, nếu không phải Hạ Hoằng Huân phản ứng nhanh mượn lực bả vai anh, nhất định phải xoay eo.
Đem đa số sức nặng cơ thể đặt lên người Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân than thở oán trách: "Tham mưu trưởng Hách, ngày mai anh đừng tới nữa, tôi đây thật vất vả mới khá lên chút lại bị anh đả thương nghiêm trọng, còn không thể báo cáo với cấp trên."
Vẻ mặt Hách Nghĩa Thành không chút để ý: "Sao không thể báo cáo? Tự do ngôn luận cơ mà.”
Hạ Hoằng Huân khó có khi nghiêm chỉnh lại: "Không phải, chiến lược tu dưỡng của tôi rất cao."
Hách Nghĩa Thành nhìn trần nhà mắng: "Cao cái quỷ!"
Nghĩ đến tay Mục Khả, Hạ Hoằng Huân hỏi: "Hôm nay đâm mấy lần?"
Sắc mặt của Hách Nghĩa Thành quả nhiên dịu đi rất nhiều, anh nói: "Một lần."
Hạ Hoằng Huân thở phào nhẹ nhõm, thuận miệng cảm thán: "Tôi đã nói y tá kia rất có kỹ thuật mà." Vì miễn cho Mục Khả phải chịu đau, anh tìm Hạ Nhã Ngôn, để vị y tá tối hôm qua chọc ven cho anh sang chọc cho Mục Khả vì anh cảm thấy y tá đó chọc không đau.
Hách Nghĩa Thành hơi giận, cắn răng nửa ngày nhả ra ba chữ: "Anh được lắm!"
Nhìn bóng dáng hai người dìu nhau đi trong hành lang, Hạ Nhã Ngôn không nhịn được cười, trong lòng bắt đầu bội phục chủ ý cùi bắp hoàn mỹ chị dâu tương lai nghĩ ra.
Lúc này Hách Nghĩa Thành là chịu sự nhờ vả của Mục Khả không cam tâm tình nguyện chăm sóc người khác, sau này, anh lại tự động tự giác mà đi vào đội ngũ chủ động tự nguyện. Tại sao lại như vậy? Chuyện là như thế này, hai người chăm sóc bệnh nhân là Hách Nghĩa Thành và Hạ Nhã Ngôn phát hiện một hiện tượng kỳ quái. Đó là khi Mục Khả được bác sĩ Tả Minh Hoàng kiểm tra vết thương, cũng là lúc Hạ Hoằng Huân làm vật lý trị liệu bên chỗ Thích Tử Di.
Đối với bốn người trong cuộc mà nói, tổ hợp như vậy đúng là hành động bất đắc dĩ. Nhưng đối với người ngoài cuộc mà nói, chuyện này có chút phức tạp. Một người lo lắng cháu gái đơn thuần bị tổn thương, một người sợ bà xã chưa tới miệng của ông anh nhà mình bị người ta chiếm mất. Vì vậy, Hách Nghĩa Thành cùng hạ Nhã Ngôn thường thường ăn ý đổi ca.
Ví dụ như lúc Hách Nghĩa Thành nhàm chán sẽ đi dạo đến bên ngoài phòng trị liệu nhòm vào. Nếu như đúng lúc đụng phải Hạ Hoằng Huân đi ra, anh sẽ thuận nước đẩy thuyền quan tâm, như không có việc gì nói: "Xong rồi? Khả Khả cũng sắp truyền nước xong, em