Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.
thì là như thế. Trong tiếng nói sau cùng của cô ấy đã nói rất rõ ràng: "Đừng cố tìm người nào hơn người trước rồi mới bắt đầu lại, chỉ cần có chút liên quan như thế là được rồi. Mục đích không phải để thật sự yêu ai đó mà là để lấy lại tinh thần, để sau này nếu có thể yêu lại được ai đó thì những ngày hạnh phúc đã qua cũng làm tâm hồn trở nên ấm áp".
Nghe giọng điệu của cô ấy chắc là đã có sự bắt đầu rồi đấy. Kỳ nghỉ gần đây chẳng nhìn thấy bóng dáng của cô ấy đâu, lúc nào cũng thấy đi du lịch, không biết cô ấy đang hâm nóng bản thân hay đã yêu ai đó rồi? Sự phán đoán của Ẩn Trúc nghiêng về vế sau nhiều hơn. Thạch Chỉ nghĩ chắc chắn yêu lần nữa cũng sẽ vẫn hạnh phúc như lần đầu nên mới khuyên cô như thế.
Tiêu Ly ngồi đó, tự nhiên không biết nên nói gì. Ẩn Trúc không cần suy nghĩ dù chỉ một giây đã từ chối rồi, anh không biết anh còn có thể nói gì. Không phải anh không liệu trước việc cô sẽ từ chối, chỉ là không ngờ cô không hề từ chối một cách khéo léo hay cho anh chút thể diện để tự rút lui.
Xe đi đến tiểu khu thì đừng lại.
"Phùng Ẩn Trúc, em không hề nghĩ gì khác với tôi, hay là không nghĩ gì khác với tất cả những người khác giới khác trừ anh ta?"
"Có khác biệt gì sao?"
"Khác biệt là ở chỗ, em đã bao giờ nghiêm túc nghĩ đến việc sẽ sống cùng tôi chưa?"
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, Tiêu Ly đã tìm lại được sự tự tin vốn có, cũng tìm lại luôn những lời anh muốn diễn đạt. Anh hoàn toàn không phải muốn khuyên cô chấp nhận anh, chỉ hy vọng cô có thể nhìn thẳng vào vấn đề chứ không phải cứ chìm đắm mãi trong những tâm trạng cũ. Tinh thần đầy nhiệt huyết trong công việc không hề lay chuyển được trái tim cô, niềm vui của Ẩn Trúc như bị nén dưới chân núi, không còn dấu tích gì nữa.
Ẩn Trúc hơi kinh ngạc trước sự nhạy bén của Tiêu Ly. Đúng là cô không hề có bất kỳ ý nghĩ nào khác đối với người khác giới, bao gồm anh và cũng bao gồm cả Ngô Dạ Lai. Nếu kết quả của tình yêu là một cuộc hôn nhân như thế, thì cô thà không ôm mộng tưởng gì mà chỉ yêu rồi từ bỏ thôi.
Cô cũng định trả lời Tiêu Ly liệu có nên tách biệt về suy nghĩ hay không, với cô cũng chẳng có gì khác biệt. Nhưng nhìn sắc mặt của Tiêu Ly, cô đành phải nuốt những lời định nói vào trong lòng. Đây không phải là người nào khác mà là cấp trên của cô, xử lý không khéo léo để anh cảm thấy bị mất mặt thì người chịu thiệt chẳng phải là cô hay sao?
Tiêu Ly thấy cô ngập ngừng định nói rồi lại thôi, trong lòng biết ngay lúc này cô không thể đưa ra một câu trả lời khác, khác biệt chỉ là mức độ từ chối nặng hay nhẹ hơn thôi, "Thôi muộn rồi, về nhà nghỉ đi. Chuyện này không vội được".
Rõ ràng biết vết thương lòng của Ẩn Trúc còn chưa khép miệng mà đã vội vàng nói ra, Tiêu Ly không phải không có suy tính. So với việc tấn công vào lúc nó vững chắc như thành đồng thì thà nhân cơ hội này thâm nhập vào, có vẻ khả năng thắng sẽ cao hơn. Nhưng anh không ngờ là tình hình lại rõ ràng đến thế. Trong tình cảm, Phùng Ẩn Trúc không hề hồ đồ. Vì vậy, anh chỉ có thể tự nói tự nghe để giữ lại cho mình chút hy vọng, dù biết rằng niềm hy vọng đó thật mong manh và xa xôi.
Ghi chú: (1 ) Cành ô liu: Biểu tượng cho hòa bình.
Trong bóng tối, đôi mắt anh sáng lấp lánh, trong ánh mắt chứa đựng rất nhiều những suy tư mà cô không thể hiểu.
Chuyện xảy ra tối hôm đó, cả hai người đều cố ý che giấu, lờ đi không nhắc đến. Tiêu Ly vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ý định với Ẩn Trúc nhưng anh không muốn ép cô, như thế không những làm chuyện này bại lộ mà còn tạo ra đề tài cho mọi người xung quanh bàn tán. Dù không nhắc đến nhưng cả hai cũng đều ngầm hiểu, tiếp theo thế nào, anh sẽ tự biết sắp xếp.
Ẩn Trúc cho rằng, những chuyện liên quan đến công việc đều không thể đùa.
Vì vậy, thái độ của cô khi cư xử với sếp vẫn nghiêm túc như trước kia. Nhưng cô biết sẽ không tránh được có sự thay đổi để tình cảm cá nhân xen vào công việc, xem ra anh càng trở nên đáng sợ hơn.
Cuối tuần, Ẩn Trúc đi nhờ xe của Thẩm Quân Phi về nhà, trên đường về cô như người mất hồn. Thẩm Quân Phi cũng đành từ bỏ ý định chuyện trò cùng cô, anh mở radio nghe Chương trình giao thông rồi chăm chú lái xe.
Ẩn Trúc gật gật đầu, ra vẻ tiếp thu lời giáo huấn đó, "Đúng, nếu em mặt dày, vô tâm thì ngày nào cũng sống rất vui vẻ rồi". Không phải cô không biết gần đây mình hay thích sa đà vào những vấn đề nhỏ nhặt, tách mình ra sống vò võ cô độc làm cuộc sống của những người bên cạnh cô bị dồn vào hỗn loạn, người đầu tiên bị dồn vào vòng luẩn quẩn đấy chính là Ngô Dạ Lai.
Chuyện những bức ảnh, Ẩn Trúc không kể với bất kỳ ai. Cô luôn nghĩ nếu để người khác biết được, cô ly hôn vì chuyện mất mặt đó thì thà chết còn hơn. Lúc ly hôn hình như cũng rất hợp tình hợp lý nhưng giờ nghĩ lại, thì cũng chỉ có mỗi chuyện đó mà thôi.
Đúng như những gì mẹ nói, thời gian lâu dần thì chuyện gì rồi cũng sẽ qua đi. Nếu như chưa chia tay, sợ là giờ này cô đã lại vui vẻ như không có chuyện gì rồi, mặc dù những lúc được gọi là vui vẻ cũng chẳng thấ