Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc Không Ngừng

Hạnh Phúc Không Ngừng

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.

br>"Hai người tự chọn đi, trước khi quay về thành phố J mình sẽ đến thăm cậu sau", Ẩn Trúc biết Thạch Chỉ có chuyện muốn nói với cô, nhưng vướng anh chàng Cát Ngôn này thì họ không thể nói gì được, thà chọn thời điểm khác chỉ có hai người để có thể nói chuyện riêng với nhau còn hơn, "Lát nữa mình còn phải đến hiệu thuốc, bác sỹ muốn mình đi xem có thuốc gì bên ngoài không thể mua được, để ông ấy còn kê đơn".
Thạch Chỉ còn muốn nói thêm gì đó nhưng đã bị Cát Ngôn lôi đi, ấn ngồi vào xe, "Gia đình người ta có người ốm, em còn muốn nhờ chị ấy đi chọn ảnh cưới với em, chuyện như thế mà em cũng nghĩ ra được mau đi thôi! Chị Phùng, hẹn gặp lại chị sau nhé!".
Ẩn Trúc vừa cười vừa vẫy tay, chỉ nghe thấy tiếng Thạch Chỉ ngồi trong xe nói vọng ra, "Ẩn Trúc còn nhỏ tuổi hơn em, anh gọi chị gì chứ!", đổi chủ đề, đổi chú ý, hai người bọn họ không còn để ý gì đến cô nữa và lái xe rời đi.
Thạch Chỉ sắp kết hôn rồi, Ẩn Trúc cũng mừng thay cho bạn. Cô ấy chỉ có một thân một mình ở thành phố này, cuối cùng thì cũng đã có thể an cư rồi. Chỉ cần thoáng nhìn thôi cũng có thể cảm nhận được tình yêu của bọn họ. Bước vào cuộc sống hôn nhân với tiền đề là tình yêu đến từ hai phía như thế, chắc chắn bạn cô sẽ hạnh phúc! Một cuộc hôn nhân được bắt đầu như vậy, cũng có thể được coi là một tòa cao ốc được xây dựng từ vô số những viên gạch hạnh phúc.






Cái cây chẳng có lấy một quả nào ngon có thể ăn, cho dù cái cây ấy là do chính bản thân mình lựa chọn.
Sự thăm dò của Ngô Dạ Lai bị cắt ngang ngày hôm ấy, cuối cùng cũng không còn cơ hội để nói tiếp. Dù bố mẹ cũng tạo cơ hội cho hai người được ở bên nhau nhưng Ẩn Trúc chỉ ở đấy có hai tối, đến ngày thứ ba thì cô quay lại thành phố J. Hai tối đó, một tối cô về nhà mẹ, buổi tối còn lại thì cô đến chỗ Thạch Chỉ.
Ẩn Trúc vội vàng đi là bởi vì mẹ chồng cô đã bắt đầu nói bóng gió về việc muốn có cháu nội. Trước đây bố mẹ chồng không bao giờ giục cô, nhưng giờ xem chừng ông bà đã bắt đầu sốt ruột.
Mẹ chồng cô nói, bị bệnh bà cũng không sợ, nếu không chữa được thì cũng không có gì là ghê gớm. Nhưng sau lần phẫu thuật này bà mới nhận ra mình đã già rồi, chắc thỉnh thoảng cũng sẽ có bệnh này bệnh kia. Nghĩ đến khoảng thời gian này chỉ có thể nằm đấy không làm được gì, không thể chăm sóc cho con dâu, con trai, cũng không thể giúp cô chăm cháu nội dù chỉ một ngày thì thấy rất lãng phí thời gian. Vì vậy, bà muốn lúc nào ra viện có thể làm được chút gì đó cho vợ chồng cô.
Ẩn Trúc hiểu tâm tư của mẹ chồng. Nhưng giờ tình trạng của họ như thế này, làm sao có thể mang tin vui về cho bố mẹ được. Vì vậy sau khi có kết quả chụp cắt lớp và báo cáo bệnh lý, xác định khối u nhỏ đó là khối u lành tính thì Ẩn Trúc bèn lấy lý do công việc để quay lại thành phố J.
Trong tình cảnh này, Ẩn Trúc không tiện dội cho bạn gáo nước lạnh, chỉ có thể giúp cô ấy vài việc và chia sẻ bớt gánh nặng với cô ấy. Ẩn Trúc thấy rất rõ ràng, khi hai người bọn họ ở trước mặt nhau đều tỏ ra rất vui vẻ, rất hào hứng nhưng khi quay đi, ai cũng ưu tư lo phiền.
Theo Ẩn Trúc thì đám cưới này không nên tổ chức vội. Cô là người đi trước, tình yêu có nóng bỏng đến đâu, cũng sẽ có ngày nguội lạnh. Cho dù tình cảm của họ là đến từ hai phía, nhưng liệu có khác gì không? Ẩn Trúc không dám chắc nên cô không dám tham gia nhiều, chỉ khuyên Thạch Chỉ cố gắng hết sức để lấy lòng người nhà Cát Ngôn, phải dẹp bỏ được những trở ngại này trước khi kết hôn, đấy là cách tốt nhất.
Câu lạc bộ của Đào Đại Dũng được thành lập chưa lâu. Tốt nghiệp xong, anh quay về Đại học J làm giảng viên đại học, đương nhiên đấy không phải mục tiêu cuối cùng của anh ấy. Đầu tiên anh là giáo viên tự do, dạy tennis, cầu lông thậm chí là golf, môn nào thịnh hành thì anh dạy. Khi kiếm được tương đối rồi thì anh mở một câu lạc bộ thể dục thẩm mỹ, tuyển một loạt các em gái xinh đẹp trẻ trung dạy thể dục thẩm mỹ, lại còn tìm thêm một vài huấn luyện viên chuyên nghiệp đến câu lạc bộ làm huấn luyện viên riêng, những kiểu tập luyện lại rất đa dạng.
Điều khiến Ẩn Trúc phục nhất là, một nơi không rộng lớn gì như thế mà anh có thể bố trí được một sân bóng rổ, tuần nào cũng tổ chức thi đấu đủ kiểu, câu lạc bộ lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt. Ẩn Trúc đến đấy, mặc cho bọn họ lôi kéo thế nào cũng không chịu ra sân. Độ linh hoạt của cơ thể đã kém đi, động tác không còn chuẩn, độ chính xác lại càng không thể kém hơn được nữa, cô nhất quyết không ra sân làm trò cười cho bọn họ. Thẩm Quân Phi có vẻ vẫn chưa mất phong độ lắm, anh phối hợp với anh Đại còn khá ăn ý. Có lúc Ẩn Trúc ngồi bên sân cổ vũ họ và cũng làm trọng tài nên họ có khá nhiều giây phút vui vẻ.
Tần suất đi về tăng lên, Ẩn Trúc không nói với Thẩm Quân Phi vì cô chỉ cần nói cuối tuần cô về nhà, mười lần thì có đến chín lần anh sẽ lái xe đưa cô về rồi lại đón cô quay lại. Thậm chí, có lần anh chỉ đưa cô về, nhưng lại không về nhà, hôm sau lại đi từ nơi khác đến đón cô. Nếu không nói với anh mà để anh biết được thì anh sẽ không vui. Anh lại