Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.
hi Ẩn Trúc đối diện với Ngô Dạ Lai, cô hoàn toàn không cần phải trải qua bất kỳ thử thách nào vì cô biết hễ lâm trận là cô sẽ thua ngay. Vì cô vẫn còn yêu anh hay vì hai người đã quá thân quen rồi, điểm này cô thấy không cần thiết phải suy nghĩ nhiều, chỉ cần đừng lại gần anh quá là được. Cô không muốn làm liên lụy đến một người sống nguyên tắc như Ngô Dạ Lai phải làm hết những việc phá vỡ nguyên tắc, đã có những hành động không trong sáng trước khi kết hôn lại còn thêm việc quan hệ lén lút sau khi ly hôn.
"Thế thì tốt", Ngô Dạ Lai muốn biết liệu Ẩn Trúc có từng nghĩ đến chuyện quay lại hay không. Theo anh thấy thì Ẩn Trúc vẫn còn tình cảm với anh, lúc đó đòi ly hôn chắc chắn là do tức giận nhất thời thôi. Lâu như thế rồi, giận dỗi gì thì cũng đã nguôi ngoai cả, còn anh thì không thể rời xa cô.
Thừa nhận mình không thể rời xa Phùng Ẩn Trúc cũng không phải là việc dễ dàng. Vốn kiềm chế quen rồi, giờ bảo anh phải tìm hiểu tình cảm của chính mình, phải đào thứ sâu kín nhất trong trái tim mình lên thì vốn dĩ không phù hợp với tính cách của anh. Huống hồ, giờ lại từ thế bị động chuyển thành chủ động, đây là điều mà anh chưa bao giờ từng nghĩ tới trước kia. Nhìn thì có vẻ nhẹ nhưng đôi khi lại là nặng nhất. Theo lý mà nói, anh sống ở đơn vị, phần lớn cuộc sống của anh đều diễn ra ở đó nên việc ly hôn không gây ra nhiều xáo trộn cho cuộc sống của anh. Nhưng anh lại cảm nhận được rõ ràng là anh không bình tĩnh mà cũng không dễ chịu gì. Khi Phùng Ẩn Trúc không còn ở bên anh nữa thì anh mới biết, hóa ra anh đã quen với việc coi cô là người rất quan trọng, là người không thể thiếu được trong cuộc sống của cô. Muốn an tâm công tác thì phải có cô ngoan ngoãn ở nhà trông nom gia đình, cô phải thuộc về anh mới được.
Đang nghĩ xem nên đi vào vấn đề chính như thế nào thì điện thoại của Ẩn Trúc đổ chuông.
"Là cậu à, sao cậu biết mình về?", trông Ẩn Trúc rất vui. "Ừ, thôi không làm phiền cậu nữa... Ừ, thế cũng được, mình biết rồi".
Thấy Ngô Dạ Lai nhìn chăm chăm khi cô nghe điện thoại, Ẩn Trúc giải thích: "Thạch Chỉ muốn tới thăm mẹ và bảo em qua đấy bây giờ, cô ấy đang ở bệnh viện".
"Anh đi cùng em", Ngô Dạ Lai cũng đứng dậy.
"Không cần đâu, buổi tối anh còn phải thay ca cho em, giờ em vào đấy trước", Thạch Chỉ biết chuyện này qua Thẩm Quân Phi nên Ẩn Trúc lo cả hai người đó cùng tới. Mặc dù chẳng có tình cảm riêng tư gì với Thẩm Quân Phi nhưng chuyện thân thiết trước kia là có thật, cô không muốn Ngô Dạ Lai vin vào đó liên tưởng linh tinh, nhất là bây giờ lại tới bệnh viện thăm mẹ chồng cô.
Đến bệnh viện Ẩn Trúc mới biết cô đã lo hơi thừa. Thẩm Quân Phi đúng là bảo Thạch Chỉ đến thì anh sẽ không xuất hiện nữa. Anh nhờ Thạch Chỉ mang một ít tiền đến biếu, một số tiền không ít không nhiều, chỉ chừng mực ở mức độ đi thăm nom người ốm, không làm người khác phải cảm thấy nặng nề khi nhận món tiền đó.
Thạch Chỉ không đến một mình, có một người kè kè đi bên cô, thoáng nhìn cũng biết là người đã từng qua huấn luyện, cậu ta có dáng đứng rất thẳng, tư thế đĩnh đạc.
"Chuyện gì thế này, sao cậu còn không giới thiệu đi?", trong lúc lên cầu thang, Ẩn Trúc không kìm được buột miệng hỏi.
"Có gì mà phải giới thiệu, sắp tới sẽ có một sự kiện vô cùng long trọng để anh ấy được ra mắt rồi", mặc dù Thạch Chỉ nói thế nhưng mắt cô ấy không che giấu được ánh cười lấp lánh.
"Sự kiện gì lớn?"
Ẩn Trúc nhìn Thạch Chỉ rồi lại quay đầu nhìn người đi cùng kia. Người đi cùng kia lại tỏ ra rất nhiệt tình, "Xin chào, em là Cát Ngôn. Tháng sau bọn em kết hôn, thiệp mời đã in xong rồi nhưng ảnh cưới hôm nay mới xong nên chưa gửi cho mọi người".
Ẩn Trúc dừng lại, "Chuyện lớn như vậy, sao giờ cậu mới nói cho mình biết, sao không đợi đến hôm kết hôn rồi nói luôn một thể đi?". Mặc dù hồi học đại học cô thân với Diệp Hồng Ca nhất nhưng sau khi đi làm, cô lại hay chơi với Thạch Chỉ hơn. Từ lâu cô đã có cảm giác là Thạch Chỉ có chuyện gì đó nhưng không ngờ lại hành động nhanh như thế.
Thạch Chỉ có vẻ ngượng ngùng, "Chẳng phải mình đã đưa đến giới thiệu với cậu đầu tiên đây còn gì".
Cát Ngôn tiếp lời, "Đúng thế, đây là bước đầu tiên trong quá trình tạo dựng thân phận của em, sau này còn phải nhờ chị giúp đỡ nhiều. Em rất hoan nghênh việc chị giúp cô ấy mắng em nhưng đừng quên cuối cùng vẫn phải khuyên cô ấy về nhà nhé".
Cậu ta nói với Ẩn Trúc nhưng ánh mắt thì lại liếc sang Thạch Chỉ. Ẩn Trúc dường như nhìn thấy cả trái tim nóng bỏng trong ánh mắt cậu ta, những gì cậu ta nói mặc dù không khiến người khác phải sởn da gà nhưng quả thật khiến người ta bức bối, "Được, được". Ngoài câu "Được được" đó ra, Ẩn Trúc cũng không biết nói gì khác. Anh chàng Cát Ngôn này quả thật là người rất tuyệt đấy.
Mẹ chồng cô vẫn đang ngủ vì thuốc mê chưa hết tác dụng, họ chỉ có thể vào phòng ngồi và chào hỏi bố chồng cô một câu, rồi lại đi ra.
"Cậu đi chọn ảnh với bọn mình nhé!", Thạch Chỉ kéo chặt tay Ẩn Trúc không chịu buông, "Nếu để anh ấy chọn, chắc chắn sẽ chọn hết. Mình thì không muốn chọn thừa tấm nào, cậu chọn giúp mình đi".<