Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc
Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1565 lượt.
y, thậm chí cô còn nghĩ đến việc không biết có phải anh gặp chuyện gì buồn ở đơn vị hay không. Có điều, cô lại không hề nghĩ rằng, liệu có phải anh vì cô mà phải mượn rượu giải sầu, nếu thật sự anh có suy nghĩ ấy thì chắc đã không đến mức hai người chia tay.
Mấy lần định mở miệng khuyên thì thấy anh cứ hai ba hớp lại uống hết một chai bia, cô đành nuốt lại vào trong lòng những lời định khuyên anh. Chịu nghe lời khuyên thì không còn là Ngô Dạ Lai nữa, còn nếu khuyên được anh thì cô đã không còn là Phùng Ẩn Trúc nữa. Vẫn may anh không phải uống liên tiếp hết chai này tới chai khác, mà chỉ uống với tốc độ khiến người khác chóng mặt hết hai chai, rồi đưa Ẩn Trúc ra gọi xe về nhà.
Vừa về đến nhà, Ẩn Trúc vào phòng đóng cửa lại, không phải cô lo anh uống rượu rồi sẽ làm chuyện gì đó thất lễ với mình. Hơn nữa anh mới chỉ uống một lượng vừa phải, với khả năng tự kiềm chế đáng tự hào của anh, nhất định sẽ không có chuyện gì xảy ra. Trước đây khi còn là vợ chồng hợp pháp anh cũng chẳng mấy khi hứng thú, với tình hình lúc này, một người sống nguyên tắc như anh chắc chắn sẽ không làm chuyện gì để chuốc phiền phức cho mình. Cô chỉ lo cô không kiềm chế được chạy lại khuyên anh chuyện này chuyện kia, làm đảo lộn cuộc sống đang bình yên của anh.
Vốn dĩ cô cũng chẳng có chút suy nghĩ nào đến việc hồi tưởng lại những chuyện tốt đẹp trước kia, hà tất phải đi làm những việc khiến người khác lo lắng như thế. Tối qua, cô cũng đã vượt qua ranh giới, cư xử với anh trên cương vị của một người vợ, lúc này là lúc nên kiểm điểm lại mình rồi.
Cô gọi mấy cuộc điện thoại, ngoài việc xin nghỉ phép ra thì còn phải nói với Thẩm Quân Phi một tiếng là không thể cùng anh quay về thành phố J. Tiêu Ly không nói gì, vui vẻ đồng ý cho cô nghỉ phép. Thẩm Quân Phi tỏ ý muốn đến thăm nhưng Ẩn Trúc khéo léo từ chối, nói là mẹ chồng cô vừa trải qua phẫu thuật nên cần tĩnh dưỡng nghỉ ngơi không tiện tiếp khách.
Buổi trưa ăn khá mặn, đóng cửa phòng xong, Ẩn Trúc cảm thấy cổ họng mình khát khô. Thấy bên ngoài không có động tĩnh gì, cô khẽ mở cửa định đi ra rót cốc nước. Quét mắt một vòng quanh phòng khách, không thấy Ngô Dạ Lai đâu, chắc anh đã lên phòng của mẹ chồng nằm nghỉ.
Đi ra được vài bước mới cảm thấy có gì đó là lạ, cô quay đầu lại nhìn thì thấy Ngô Dạ Lai đang nằm ngủ trên ghế sôfa. Ngủ cũng không sao, nhưng cửa sổ phòng khách đang mở, cửa sổ phòng mẹ chồng ở tầng trên cũng đang mở, mặc dù là gió nóng, nhưng để gió lùa vào như thế cũng không tốt cho sức khỏe.
Ẩn Trúc đóng cửa sổ phòng khách lại, vào phòng lấy một chiếc chăn mỏng, nhẹ nhàng đắp lên người Ngô Dạ Lai. Cô có thói quen sợ lạnh, ngày hè dù có oi bức đến đâu cũng vẫn phải đắp chăn. Cô biết Ngô Dạ Lai ở đơn vị, chắc cũng từng trải qua việc ăn sương ngủ gió cả rồi, dù nóng hay lạnh anh cũng đều không sợ. Nhưng đã về nhà thì cô thấy vẫn phải quan tâm, trước kia mỗi khi đi ngủ, đêm nào cô cũng dậy vài lần để đắp chăn cho anh.
Cô vào bếp, uống hết một cốc nước to, sau đó rót thêm một cốc định mang về phòng. Uống nhiều tới mức này, cô cũng cảm thấy kỳ lạ, cứ như người uống rượu không phải là Ngô Dạ Lai mà là cô, hay nhìn anh uống lại làm cô khát đến thế. Trước kia, sự điềm tĩnh mà cô thể hiện khi Tiêu Ly thổ lộ ít nhiều làm cô cảm thấy vui mừng. Cô cho rằng như thế là mình đã vượt qua được cái ngưỡng khó khăn nhất, dù điều kiện có tốt đến đâu cũng không thể khiến cô dao động được.
Nhưng hôm nay, gặp lại Ngô Dạ Lai rồi, cô mới biết thật ra không phải thế. Cô xấu hổ khi nghĩ rằng, nếu tối qua anh cương quyết thêm chút nữa, cô sợ mình không đủ tự tin để đẩy anh ra. Cuộc sống của họ có thể được coi là tĩnh tâm tiết dục. Bởi vì không có điều kiện thường xuyên dính lấy nhau, cũng do tính cách của Ngô Dạ Lai không thích người khác cứ dính lấy mình, nên về mặt này, Ẩn Trúc như rơi vào tình trạng dù dậy rất sớm nhưng vẫn không lên kịp tàu, lúc nào cũng chậm chạp tiến về phía trước.
Sự thân mật giữa hai người trước kia, có thể nói là đa phần vì muốn lấy lòng anh, cũng có thể coi như vì tình cảm mà dâng hiến bản thân. Nếu để cô nói thì kiểu dạng thâm nhập vào như thế tuyệt đối không phải là thứ mà cuộc sống hôn nhân cần phải có. Ly hôn rồi thì tấm thân vẫn thường nhẫn nại để anh giày vò coi như được giải phóng. Nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại với những gì cô nghĩ. Thời gian gần đây, cô đã bắt đầu cảm nhận được sự cô đơn của cơ thể mình. Bất luận là qua một đoạn phim nào đó trên tivi hay vô tình liếc mắt nhìn thấy trên phố, lúc nào cô cũng liên tưởng tới những động tác mãnh liệt nào đó, cô càng muốn đè nén, lại càng không thể đè nén nổi.
Vì vậy nếu anh thật sự không thể kiềm chế được mà đòi hỏi, Ẩn Trúc tám mươi phần trăm là sẽ hưởng ứng theo anh. Đương nhiên, việc này cô cũng mới nghĩ đến sau khi biết tình hình sức khỏe của mẹ chồng không có gì đáng ngại và cũng chỉ vừa mới dám nghĩ tiếp thôi. Nếu tối qua cô nghĩ đến chuyện này, sợ là chính cô sẽ là người dẫn dắt Ngô Dạ Lai làm chuyện xấu rồi.
K