Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
biết, tình hình tối nay thế này nên nhường giường cho cô mới phải, không đúng sao? Không nhường thì thôi anh cũng phải được nghỉ ngơi ở điều kiện tử tế, nhưng cũng không cần lộ rõ ý muốn chiếm hữu đến mức này chứ, đồ trên giường cũng được tính là của anh hết sao?
Đang định nói thêm điều gì đó thì tiếng ngáy nhè nhẹ đã vọng lại từ phía sau. Ẩn Trúc quay đầu lại nhìn thì thấy anh đã ngủ rất say, đôi lông mày thường nhíu chặt nay cũng đã giãn ra. Nhìn anh ở tư thế hoàn toàn không chút phòng bị như vậy, có vẻ trẻ trung hơn nhiều hợp với phong thái ở tuổi này hơn. Không biết tại sao, nhìn bộ dạng Ngô Dạ Lai lúc này, trái tim Ẩn Trúc như thắt lại không thốt lên lời.
Quay đầu lại, Ẩn Trúc nhẹ nhàng nhấc đầu khỏi cánh tay anh, khe khẽ nằm xuống giường, đặt cánh tay Ngô Dạ Lai dưới gáy để tránh đè vào tay anh. Nhưng tư thế này không dễ chịu chút nào, lại còn phải gồng lên để giữ thế, chẳng mấy chốc gáy Ẩn Trúc mỏi cứng lại. Càng không muốn cử động lại càng phải cử động, Ẩn Trúc vô thức cứ lúc lúc lại cử động cổ cho đỡ mỏi.
Đột nhiên, từ trên đầu vọng lại tiếng nói ngái ngủ của Ngô Dạ Lai, "Đừng cử động nữa...".
Vừa rồi Ẩn Trúc còn thận trọng cử động, đột nhiên bị nhắc nhở làm cô dừng khựng lại. Cảm giác phía sau rất nhạy, không cho phép cô nhầm lẫn, Ẩn Trúc ngại ngùng nói: "Chẳng phải anh đã ngủ rồi sao?".
Ngô Dạ Lai co cánh tay lại, nhẹ nhàng massage cổ cho Ẩn Trúc, "Em nghĩ là anh đã ngủ say rồi phải không? Em nghĩ anh mệt quá ngủ như chết chứ gì?".
Ẩn Trúc nhích ra, "Mặc kệ anh, em ngủ đây". Kéo một góc chăn lên trùm kín đầu, người phải ngượng ngùng là anh, sao cô lại làm như mình mới là kẻ bị mất mặt chứ?
Ngô Dạ Lai khẽ thở dài, quay người lại, ra sức trấn tĩnh bản thân, cho đến khi trái tim từ từ đập chậm nhịp nhàng trở lại. Anh gần như đã quên mất chuyện chia tay, thêm một đêm thế này, thật quá thiên vị anh rồi.
Nhìn thì có vẻ nhẹ, đôi khi lại là nặng nhất.
Khoảng hơn hai tiếng sau, Ẩn Trúc và Ngô Dạ Lai bị tiếng chuông báo thức của điện thoại di động làm cho thức giấc. Vì mệt tới mức không chịu được nữa mới ngủ thiếp đi nên cả hai đều nằm rất nghiêm chỉnh, mỗi người một góc, không xảy ra chuyện gì khiến Ẩn Trúc phải lâm vào cảnh ngại ngùng khó xử.
Lúc họ đến bệnh viện thì việc lấy mẫu xét nghiệm đều đã làm xong, chỉ cần đưa bà đi siêu âm lại nữa là được. Tới lúc bắt đầu làm phẫu thuật thật sự đã gần mười một giờ trưa rồi. Mọi người đều biết, cuộc phẫu thuật này không tiềm ẩn bất kỳ nguy hiểm nào, quan trọng là sau khi lấy khối u ra xác định xem nó là u ác hay lành tính thôi vì vậy họ vẫn lo lắng đứng chờ ngoài phòng phẫu thuật.
Ẩn Trúc, Ngô Dạ Lai và cả bố chồng cô ngồi đợi ở bên ngoài, bố chồng thi thoảng lại hỏi chuyện ở doanh trại của Ngô Dạ Lai. Anh trả lời khẽ khàng, không nhanh không chậm, vô hình khiến dây thần kinh đang căng như dây đàn của Ẩn Trúc như được nới lỏng và trùng xuống. Ngô Dạ Lai nói rất nhiều, cứ hỏi là anh lại trả lời, Ẩn Trúc qua đó cũng hiểu nhiều hơn tình hình của anh thời gian này ở doanh trại.
Bên chỗ anh vừa kết thúc đợt diễn tập liên hợp, hiện nay cả doanh trại đang được nghỉ để chỉnh đốn lại, công việc không quá bận rộn, nhưng vì sự thể hiện xuất sắc trong quá trình diễn tập nên chắc sẽ phải điều một vài người đi huấn luyện tập trung, chuẩn bị cho đại hội quốc tế vào năm sau.
"Anh có thể ở nhà đến ngày nào?", Ẩn Trúc vốn muốn ở lại chăm sóc mẹ chồng, nhưng nếu Ngô Dạ Lai có thể nghỉ phép ở nhà thì việc cô ở lại đây sẽ không tiện. Theo tình hình hiện nay, mẹ chồng cô không cần đến y tá thì cô lại càng không cần phải ở lại thêm nữa.
"Anh còn chưa biết", Ngô Dạ Lai buông đũa, "Lát nữa về anh báo cáo qua tình hình ở nhà với cấp trên, chắc có thể ở lại thêm khoảng từ, ba đến năm ngày".
"Ngày mai bố mẹ em vào, anh thấy có được không?"
Ngô Dạ Lai vẫy tay, ra hiệu gọi phục vụ mang ra một chai bia, rót ra cốc và uống cạn, "Họ biết cả rồi phải không?".
Ẩn Trúc gật đầu, nhưng thấy Ngô Dạ Lai không nhìn mình, cô đành nói: "Vâng, biết rồi, họ cũng biết là bố mẹ anh chưa biết gì", sao cứ như hô khẩu hiệu vậy nhỉ?
"Anh rất cảm ơn bố mẹ em", Ngô Dạ Lai nói xong, lại uống thêm cốc nữa. Cơm đã ăn xong, giờ anh chỉ ngồi uống bia suông. Nhạc phụ nhạc mẫu cũng thật hiếm thấy, tình hình thế này mà còn chịu qua lại thăm nom nhà anh. Ẩn Trúc cũng thật hiếm thấy, lúc này rồi mà vẫn còn có thể làm như thế, đúng là đã giúp đỡ anh hết mức có thể rồi.
Không đồ nhắm, chỉ uống rượu, với Ngô Dạ Lai là việc hết sức bình thường. Uống rượu bia trong quân ngũ thì chẳng cần phải chú ý gì cả. Đừng nói vừa ăn cơm xong đã được lót dạ, thậm chí uống rượu khi đói bụng, đối với anh cũng là chuyện bình thường. Nhưng trong mắt Ẩn Trúc thì lại rất không bình thường. Cô cho rằng chỉ những người nghiện rượu mới uống như thế, nói cách khác thì chỉ những con sâu rượu mới uống như thế thôi. Vì vậy, cô đang cố nghĩ xem nên nói thế nào để anh đừng uống nữa, làm thế nào để khuyên anh thay đổi thói quen xấu nà