Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342899
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2899 lượt.
c nào, vóc dáng cao lớn che khuất phần lớn ánh sáng. Anh vững vàng bước từng bước hướng về phía bên này, môi anh lạnh lùng nhếch lên, đôi mắt đen thẳm giống mãnh thú, tỏa ra ánh sáng tĩnh mịch.
Đằng sau anh, một người phụ nữ cũng đang nhanh chóng bước đến. Vì cách khá xa, nên cô chỉ có thể thấy sơ đường nét xinh xắn của cô ta. Thế nhưng so với việc Lệ Minh Vũ đột nhiên xuất hiện, lời anh nói càng khiến cô giật mình. Cô vô thức nhìn Mộ Thừa, lại phát hiện, sắc mặt anh trở nên cực kỳ khó coi.
Lệ Minh Vũ đi lên trước, liếc Tô Nhiễm. Khi ánh mắt anh rơi vào tay hai người đang năm cùng một chỗ, ánh mắt anh lạnh lùng hơn, hai tay chống lên bàn, từ từ cúi người xuống. Tuy nhìn Mộ Thừa, nhưng mỗi chữ mỗi câu lại nói cho Tô Nhiễm nghe...
"Đổi cách giới thiệu khác, mẹ tôi Mộ Mạn Vân là chị của tình nhân em, "Anh nói, đáy mắt chậm rãi trào dâng châm biếm. Lần này là nói cho Mộ Thừa nghe, "Đã lâu không gặp, cậu của...cháu."
Tô Nhiễm kinh sợ, thừ người nhìn Lệ Minh Vũ và Mộ Thừa. Cách xưng hô anh vừa thốt ra quả thực khiến cô sốc vô cùng. Mộ thừa, anh...lại là cậu của Lệ Minh Vũ? Cô vô thức nhìn Mộ Thừa, lại thấy vẻ mặt anh không thay đổi nhiều, chẳng qua chỉ khó coi hơn thôi. Xem chừng, Lệ Minh Vũ không có nói dối.
Cô bất giác rút tay về, loáng cái đầu cô cũng mơ mơ màng màng. Hóa ra, dạo một vòng lớn, người cuối cùng ở cạnh cô cũng liên quan đến Lệ Minh Vũ.
"Tiểu Nhiễm..." Mộ Thừa thấy cô rút tay về, xót xa nhìn cô, miệng anh giật giật, muốn nói rồi lại thôi.
Băng Nưu ngồi một bên không biết làm sao mà chỉ trong chốc lát lại có nhiều có nhiều người đến vậy, càng không rõ chuyện gì xảy ra. Có lẽ thấy không khí này bất thường, cô bé liền rúc người vào lòng Tô Nhiễm. Thậm chí, vùi kín cả mặt, chỉ hé ra một con mắt để nhìn.
Lệ Minh Vũ dường như rất hài lòng với hiệu ứng của sự xuất hiện này, vươn tay ra đóng lại hộp nhẫn, đẩy đến trước mặt Mộ Thừa, nhếch miệng nói: "Chiếc nhẫn này, cháu nghĩ tạm thời cậu vẫn chưa tặng được."
Mộ Thừa cau mày, đứng dậy nhìn Lệ Minh Vũ, vẻ mặt dịu dàng của mọi khi rốt cuộc cũng thay đổi, nhìn người phụ nữ càng lúc càng đến gần, không vui lên tiếng: "Minh Vũ, cậu muốn phá cái gì?"
"Không lẽ giúp gia đình cậu đoàn tụ là phá ư?" Lệ Minh Vũ cười nhởn nhơ.
Tô Nhiễm sửng sốt. Gia đình đoàn tụ? Lẽ nào...
Mộ Thừa thoáng nhìn Tô Nhiễm, vừa muốn lên tiếng giải thích. Người phụ nữ kia đã nhào vào lòng Mộ Thừa, ôm chầm anh: "Mộ Thừa, không ngờ chúng ta còn có thể gặp nhau."
Tay Mộ Thừa cứng ngắc buông xuôi hai bên. Người phụ nữ trong lòng anh không phải ai khác, chính là Quý Hâm Dao, người vợ năm đó đã ruồng bỏ ba con anh. Không ngờ, ngày hôm nay lại xuất hiện nơi đây. Anh nhìn Lệ Minh Vũ, chắc chắn chuyện này liên quan đến anh.
Suốt quá trình, đầu óc Tô Nhiễm đều trống rỗng, tâm tư cô mờ mịt. Phát sinh thay đổi đột ngột trong mối quan hệ khiến cô vô pháp giải thích. Người và việc bất ngờ xảy ra cũng khiến cô không cách nào tịnh tâm. Cô nhìn phía trước, đôi mắt dán chặt vào người phụ nữ đang ôm Mộ Thừa, lại liên tưởng đến lời Lệ Minh Vũ nói. Người phụ nữ này hẳn là vợ trước của Mộ Thừa.
Băng Nựu núp trong lòng cô không rõ nhìn chắm chú vào cảnh tượng trước mặt rất lâu, chợt cáu kỉnh hét to, "Không được phép ôm ba cháu. Ba chỉ có thể cho mẹ Tô Nhiễm ôm. Cô buông ba ra."
Tiếng thét bất thình lình dọa Tô Nhiễm giật mình, cũng khiến sắc mặt của ba người khác thay đổi. Mộ Thừa xót xa, Lệ Minh Vũ bỗng bực dọc, Quý Hâm Dao kinh ngạc quay đầu nhìn Băng Nựu. Vài giây sau, vành mắt cô ta đỏ hoe tiến lên kéo lấy Băng Nựu, kích động nhìn từ trên xuống dưới, "Con gái, con gái ngoan của mẹ. Suốt mấy năm qua, mẹ nhớ con lắm." Thấy Tô Nhiễm luôn ôm Băng Nựu, cáu bẳn, giật mạnh cô bé, "Cô có tư cách gì mà ôm con của tôi? Dựa vào cái gì mà bắt con tôi gọi cô là mẹ? Đồ đàn bà không biết xấu hổ!"
Tô Nhiễm khi khổng khi không bị mắng một trận. Trong nhất thời còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy dáng vẻ của người phụ nữ trước mắt rất đẹp, không dấu hiệu nào giống đã từng sinh con. Nếu cô ta không ăn nói cay độc, cô sẽ nảy sinh thiện cảm với cô ta. Băng Nựu nào biết chuyện gì đang xảy ra? Cô bé chỉ thấy một người lạ đột nhiên ôm mình vào lòng, lại nghe người này mắng Tô Nhiễm. Cô bé bỗng hét lớn, đánh Quý Hâm Dao, "Cô là người xấu, không cho phép chửi mẹ Tô Nhiễm."
"Băng Băng, mẹ mới là mẹ của con. Sau này, con không được phép gọi người phụ nữ này là mẹ nữa, có nghe không?" Quý Hâm Dao ồn ào, vẻ mặt khẩn trương. Cô chưa từng thử nuôi con một ngày, đương nhiên không thể nghĩ ra cách để dỗ trẻ con. Kết quả càng khiến Băng Nựu khóc to hơn.
Tô Nhiễm không nỡ, nhưng cũng chỉ có thể lo lắng suông. Dù sao cô ta cũng là mẹ ruột của Băng Nựu, cô can thiệp vào chẳng phải khiến người ta càng thêm không thích? Mộ Thừa không vừa mắt, sải bước lên trước ôm lấy Băng Nựu, lạnh tanh nhìn Quý Hâm Dao, "Cô dạo con bé rồi."
Bộ dáng này của anh Tô Nhiễm chưa thấy bao giờ. Có lẽ người phụ nữ này tổn thương anh rất sâu, cho nên anh mới thay đổi thái độ và tính cách ôn hòa thường ngày.
Q