Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2901 lượt.
" Tay Lệ Minh Vũ siết chặt, ánh mắt tối tăm dần chuyển lạnh đến đáng sợ. Mộ thừa, lại là Mộ Thừa! Anh đột nhiên cười nhạt, "Mộ Thừa à Mộ Thừa, sao anh cứ thích đối nghịch mãi với tôi?"
Đồng Hựu vừa nghe xong toàn thân liền tê dại, biết kế tiếp chắc chắn sẽ không có chuyện gì tốt, vội vàng lên tiếng: "Bộ trưởng, hay để tìm anh ấy.."
"Chuyện Quý Hâm Dao sắp xếp thế nào rồi?" Lệ Minh Vũ bất thình lình cắt ngang anh, cảm xúc lại bình tĩnh như thường.
Đồng Hựu bỗng nghẹn họng, "Em đã thu xếp xong. Máy bay của cô ấy sáng mai sẽ tới."
"Được." Lệ Minh Vũ chợt cười, đan tay vào nhau , môi cong đầy ý vị sâu xa, "Tôi không thể đợi nỗi đến ngày mai để xem trò hay."
Đồng Hựu hoảng sợ. Nụ cười của Lệ Minh Vũ đầy ma quái...
Vạch trần bản chất
Ngày hôm sau, Bạch Sơ Điệp mới hoàn hồn lại. Bà ta vội vàng hỏi tình hình của Tô Nhiễm. Tới bây giờ, bà ta chưa bao giờ tiếp xúc với những người cho vay nặng lãi. Lúc đi trả tiền, suýt nữa đã bị hình xăm của những người đó hù đến chết. Cũng may có Tô Nhiễm và Hòa Quân Hạo đi cùng, nếu không bà ta cũng đã ngất xỉu.
Còn Bạch Lâm có lẽ do quá mức khiếp sợ nên phải đưa thẳng đến bệnh viện. Tô Nhiễm về nhà nghỉ ngơi một chút, nghe điện thoại của Bạch Sơ Điệp xong, cô cũng thở phào nhẹ nhõm. Trầm tư đôi chút, cô lại gọi điện thoại cho Mộ Thừa, hẹn anh ăn tối.
An Tiểu Đóa ăn mặc chỉnh tề, cầm giỏ xách trên sofa, thấy Tô Nhiễm ngẩn ngơ, cô lo lắng, ngồi xuống, rồi hỏi: "Bảo bối, cậu làm sao vậy? Khó chịu ư?"
Tô Nhiễm xoay người nhìn cô, lắc đầu, rồi nhìn đồng hồ trên tường, thần sắc kinh ngạc, "Còn sớm mà cậu đã phải đến bệnh viện làm việc sao? Không phải cậu trực ca đêm sao? Giờ này mới buổi chiều thôi mà."
Cửa đóng lại, Tô Nhiễm thở dài một hơi.
Mộ Thừa, có thể yêu An Tiểu Đóa hay không?
—————————————Hoa lệ phân cách tuyến————————————
Bữa tối, cô chọn ở một nơi gần biển, không náo nhiệt cũng chẳng sầm uất như Trung Hoàn, chỉ có bóng đêm và không gian lãng mạn đầy yên tĩnh. Nhà hàng tây này không đông lắm, chỉ có lác đác một hai người khách. Dưới ánh nến chủ đạo, mọi cảnh vật đều trở nên tươi đẹp.
Băng Nựu thấy Tô Nhiễm thì hết sức vui vẻ, mãi ngồi làm nũng bên cạnh cô. Mộ Thừa ngồi đối diện Tô Nhiễm, im lặng mỉm cười nhìn cảnh tượng trước mắt, đáy mắt lộ vẻ hạnh phúc.
Đợi Băng Nựu ăn tráng miệng xong, Tô Nhiễm nhìn Mộ Thừa, nói từ đáy lòng: "Mộ Thừa, lần này nhờ có anh. Em không biết nên cảm ơn anh như thế nào. Vì vậy, bữa ăn này nhất định phải để em mời mới được. Dì Bạch nói, mười triệu đó sẽ mau chóng gửi lại anh."
"Không gấp." Mộ Thừa cười thản nhiên, "Tiểu Nhiễm, anh không thích em khách sao với anh như vậy. Chúng ta xa nhau mới mấy ngày, không phải sao?"
"Em không có. Mộ Thừa, anh hiểu lầm rồi. Em chỉ là không ngờ khi khó khăn nhất lại là anh giúp em. Em không biết nên nói thế nào mới đúng." Tô Nhiễm vội giải thích.
Mộ Thừa khẽ thở dài, nuông chiều nắm tay cô, "Em quên rồi ư. Bốn năm trước, anh cũng xuất hiện vào thời điểm em cần được giúp đỡ nhất. Tiểu Nhiễm, có lẽ ông trời đã an bài anh ở cạnh em, chăm sóc em, yêu thương em."
Băng Nựu bên cạnh trông thấy, cười hạnh phúc, giơ tay lên che mắt.
Tô Nhiễm không cách nào đón lấy cái nhìn chăm chú dịu dàng của anh, cô nghĩ tới An Tiểu Đóa, muốn rút tay về nhưng anh lại nắm chặt hơn, nhẹ nhàng cất tiếng: "Em...thật lòng cảm ơn anh."
Mộ Thừa lắc đầu, "Em biết rõ, cái anh muốn không phải là lời cảm ơn của em."
"Mộ Thừa..." Tô Nhiễm muốn nói lại thôi.
Mộ Thừa cười, lấy từ trong túi áo ra chiếc hộp nhỏ tinh tế lần trước, chậm rãi đẩy đến trước mặt cô, rồi mở ra. Chiếc nhẫn kim cương bên trong lấp lánh dưới ánh nến. "Anh luôn mong đợi câu trả lời của em. Tiểu Nhiễm, lấy anh được không em?"
Tiểu Nhiễm mải miết nhìn chiếc nhẫn đó, hồi lâu vẫn không lên tiếng. Cô lại nghĩ tới vẻ mặt vui sướng của An Tiểu Đóa lần nữa. Mội khi nhớ tới, ngực cô đều nhói đau.
"Mẹ Tô Nhiễm đồng ý đi mà." Băng Nựu ngồi bên cạnh hờn dỗi, "Băng Nựu muốn mẹ."
"Đúng vậy, đồng ý đi em. Tiểu Nhiễm, em nhẫn tâm để Băng Nựu đau lòng sao?" Mộ Thừa cười nói.
Tô Nhiễm lặng lẽ nhìn chiếc nhẫn rất lâu, nhướn mắt nhìn Mộ Thừa, liếm môi, rồi cất tiếng, "Mộ Thừa, anh có thể nói trước cho em biết số tiền đó làm sao anh có không? Mười triệu không phải là ít. Trừ khi, em vẫn chưa hiểu rõ anh." Đây là chuyện cô đã muốn hỏi từ sớm. Mộ Thừa nhanh chóng nắm bắt được tình hình của cô, ung dung điềm tĩnh xuất ra mười triệu, tất cả mọi chuyện khiến cô không giải thích được.
Mộ Thừa ngẩn người, nụ cười trên môi thoáng cứng đờ. Lát sau, anh thở dài, nhưng chưa kịp mở miệng giải thích, liền nghe thấy một giọng nói trầm thấp truyền đến...
"Mộ Thừa ngồi ở trước mặt em, đâu chỉ đơn giản là bác sĩ. Anh ấy họ Mộ, là người thừa kế duy nhất của nhà họ Mộ, xuất ra mười triệu là vấn đề với anh ấy ư?"
Tô Nhiễm và Mộ Thừa cùng sửng sốt, giọng nói vang lên từ phía sau cô. Tô Nhiễm quay đầu nhìn liền giật nảy người. Lệ Minh Vũ không biết đến từ lú