Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2894 lượt.
uý Hâm Dao khóc nưc nở, loáng cái luống cuống, "Mộ Thừa, em xin lỗi. Em thật sự rất nhớ con." Cô khóc lóc nhưng chỉ đổi lấy một tiếng hừ lạnh của Mộ Thừa.
Lệ Minh Vũ đứng một bên xem kịch vui. Có lẽ là thấy xem kịch đã đủ, anh kéo Tô Nhiễm qua, tay vòng ôm lấy eo cô, dù cô giãy như thế nào cũng không giãy ra. Anh cong môi thỏa mãn, "Cậu, thực lòng chú mừng gia đình cậu đoàn tụ. Cháu nghĩ, cháu và Tô Nhiễm cũng không làm phiền gia đình cậu nữa. Khi nào có thời gian, chào đón cậu về thăm nhà. Nếu mẹ biết câu về rồi, chắc chắn sẽ rất \'vui vẻ\'." Anh cô ý nhấn mạnh hai chữ "vui vẻ", thờ ơ nhưng lại đầy ám chỉ.
"Theo tôi đi." Không đợi phản ứng của Tô Nhiễm, anh liền kéo cô ra ngoài, không chút thương tiếc, cứ dốc hết sức lôi đi.
"Tiểu Nhiễm.." Mộ Thừa thấy vậy liền quýnh quáng, muốn tiến lên, lại bị Quý Hâm Dao từ phía sau ôm lấy...
"Mộ Thừa, em thật sự rất nhớ anh và con. Mấy năm qua, em sống không tốt chút nào hết. Mỗi lần nhớ anh và con, tim em đau đớn vô cùng."
Người phụ nữ phía sau khóc lóc thảm thiết, nét mặt Mộ Thừa càng lúc càng biến sắc...
***
Xe phóng như điên trên đường, sắc mặt Tô Nhiễm sợ đến trắng bệt, cô bám chặt vào tay vịn, xe lại ngoặt nhanh làm cả người cô va mạnh vào cửa xe, đau đến cau mày. "Anh muốn dẫn tôi đi đâu? Dừng xe, anh điên rồi, tại sao lại chạy nhanh như vậy?"
"Câm miệng!" Lệ Minh Vũ tăng ga lần nữa, khuôn mặt anh tuấn đã không còn vẻ trầm tĩnh và ưu nhã ở nhà hàng khi nãy. Mắt anh tràn đầy lạnh lùng, sâu thẳm, nguy hiểm như biển cả về đêm.
Tô Nhiễm không hiểu sao anh lại giận giữ đến vậy, lại thấy tâm trạng của anh đáng sợ cực kỳ, cô vô thức ngó ra ngoài cửa sổ, nắm chặt tay.
"Muốn nhảy xuống xe? Nhảy đi, tôi sẽ nhặt xác giúp em." Lệ Minh Vũ nhìn thấu tâm tư của cô, lời nói lạnh nhạt lộ rõ châm chọc.
Tô Nhiễm xoay đầu, trợn mắt nhìn anh, cố sức đè nén bực bội, cũng cố sức để bản thân mình bình tĩnh, hồi lâu lên tiếng: "Màn kịch đêm nay là do anh dựng lên đúng không?"
Kết cuộc của hạnh phúc
Đáy mắt Lệ Minh Vũ càng tăm tối, lạnh lùng buông lời, "Nếu như có thể, tôi tuyệt đối sẽ phong anh ta làm đạo diễn." Không phủ định lời cô nói, nhưng câu trả lời của anh lại khiến lòng cô nguội lạnh.
"Vì sao? Vì sao anh phải làm vậy?"
"Đau lòng, hở?" Lệ Minh Vũ nắm chặt tay lái, thần sắc và giọng điệu anh sa sầm hơn.
Tô Nhiễm không để ý tới thần sắc và giọng điệu bất thường của anh, bình tĩnh nhìn anh, gằn từng chữ: "Nếu Mộ Thừa là cậu anh, anh chắc chắn nắm rõ sự việc đã từng xảy ra với anh ấy. Dù sum họp gia đình, ít ra anh cũng phải để Mộ Thừa chuẩn bị tâm lý. Anh ấy là cậu anh, anh cần tôn trọng chọn lựa của anh ấy mới đúng."
Giọng nói anh lộ rõ châm biếm, Tô Nhiễm nghe rất chói tai, nhưng gả cho Mộ Thừa cũng là do cô nói ra, nên cũng chỉ nhẫn nhịn, bình thản nói, "Mộ Thừa có chọn lựa riêng của anh ấy, anh quan tâm hơi nhiều rồi."
"Đến lúc này mà em vẫn bênh vực cho tình nhân của em?" Lệ Minh Vũ bỗng bóp cằm cô, sức lực vừa phải nhưng cô cảm giác rõ cơn giận của anh, "Muốn gả cho anh ta, kiếp sau cũng đừng nghĩ đến."
Anh hết sức tức giận quan sát cô từ trên xuống dưới.
Tô Nhiễm mặc kệ anh, đẩy tay anh, lạnh nhạt cất giọng: "Được. Cảnh cáo của anh tôi nghe rồi. Bây giờ thế nào, có thể để tôi xuống xe chưa?"
"Quá muộn rồi." Anh nhếch miệng, cúi người gần cô, vòng trọn cô lại lần nữa, giọng anh lạnh tanh hạ xuống bên tai cô, "Đã quên tôi nói gì sao? Khi ở Paris tôi đã nói với em, đừng để tôi lại gặp được em, đừng để tôi có dịp nhận ra em. Nếu không, tôi sẽ không buông tay."
Trái tim Tô Nhiễm đập mạnh một tiếng, muốn vùng ra lại bị tay anh nắm chặt lấy, đau đến cau mày, cô quay đầu nhìn ành, bờ môi cô run rẩy.
"Nghe nói em mới nhận vài bản thảo mới. Vậy đi, tôi tặng em một ít tư liệu sống được không?" Giọng điệu trầm thấp hơn, thân hình anh áp về cô, nhìn nhìn, ánh mắt anh biến hóa.
Tô Nhiễm chỉ cảm thấy nguy hiểm đang ào tới, còn chưa kịp né tránh, môi anh đã cúi sát xuống...
"Ưm..."
#màn che đậy#
Trước đây, không phải anh chưa từng đối xử với cô như vậy. Nhưng lần này, cô càng sợ anh hơn, dường như anh không chỉ đơn giản là cường hôn cô.
Nụ hôn của Lệ Minh Vũ dần triền miên, anh hôn nhẹ hơn, lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô như đang khiêu vũ. Hương hổ phách dìu dịu mau chóng lấp tràn hơi thở của cô, khiến cô vốn đang phản kháng cũng ngẩn ngơ.
Tô Nhiễm run rẩy lại khiến một góc nơi trái tim anh rung động. Mùi thơm thoang thoảng thuộc về cô như nguồn nước dịu dàng, rồi chuyển thành thác lũ không ngừng trào dâng, bất chợt vây trọn tim anh. Nếu bốn năm trước, anh phải kiềm chế, thì bốn năm sau đã không còn bất cứ kiêng dè gì từ lâu.
Bàn tay anh dùng sức dọa Tô Nhiễm kinh hãi, cúc áo sơmi của cô mở bung, rãnh ngực căng tròn dưới đèn xe mờ tối đầy quyến rũ, phập phồng theo từng hơi thở gấp gáp của cô, ánh mắt anh càng tối sầm. Bất thình lình, đầu anh cúi thẳng xuống, vùi vào ngực cô, hơi thở nóng ấm từ môi anh phả ra khiến cô không ngừng run