Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2892 lượt.

Vũ và Hòa Vy? Chỉ nghĩ tới thôi là đã thấy giận. May là lần này có Tô Nhiễm ra mặt, bằng không cổ phần công ty thuộc về chúng ta cũng không còn."
Bạch Sơ Điệp khẽ thở dài, "Thật ra, Hòa Vy rất dễ đối phó, khó đối phó mới là Lệ Minh Vũ. Bây giờ nghe nói ngay cả gốc gác của bộ trưởng Hạ, cậu ta cũng muốn điều tra. Người này không đơn giản là chỉ muốn Hòa Thị. Bạch Lâm, hiện nay ở công ty chị không có thực quyền, cậu nhất định phải lanh trí một chút, thu thập thêm nhiều tin tức có lợi. Như vậy, mới tốt cho chị và cậu. Thời gian này, chị sẽ cố chuyển hết tài sản của chị ra ngoài."
"Chị, chị yên tâm. Chúng ta đã chuẩn bị bao nhiêu năm qua ở nhà họ Hòa, Hòa Vy nếu muốn tuyệt tình, chúng ta cũng không cần khách khí với nó." Bạch Lâm nói.
Bạch Sơ Điệp gật đầu, dựa người vào sofa, "Dù không vì bản thân chị, thì cũng vì Quân Hạo. Con chị mới là trưởng nam của nhà họ Hòa, chị tuyệt đối không thể nhìn con trai mình chịu thiệt."
"Điều đó là đương nhiên. Chúng ta cần phải dọn sạch cản trở cho Quân Hạo. Hơn nữa, Lệ Minh Vũ hiện nay cũng đắc tội với không ít người, kẻ thù của cậu ta chính là bạn chúng ta, tự nhiên sẽ có người giúp chúng ta." Bạch Lâm cười nham hiểm.
Bạch Sơ Điệp nâng tách trà uống một hớp, thong dong lên tiếng: "Hiện nay, người có thể giúp chúng ta nhất không ngờ lại là Tô Nhiễm. Chị thấy con bé này mới là điểm yếu của Lệ Minh Vũ. Thời gian còn dài, chúng ta cứ chờ xem."
"Tô Nhiễm?" Bạch Lâm nhíu mày, "Nói thế nào nó cũng là chị em với Hòa Vy, chúng ta có thể dùng nó ư?"
"Vậy phải xem dùng như thế nào. Cậu đoán sai rồi, nếu Hòa Vy biết Tô Nhiễm đã về, lại còn mập mờ với Lệ Minh Vũ thì sẽ ra sao, hở?" Bà ta nhếch miệng.
Bạch Lâm bỗng hiểu ra.
Ngoài cửa sổ, sấm chớp lướt qua, đôi mắt Bạch Sơ Điệp lại khôi phục về vẻ dịu dàng của mọi ngày.






Trở lại biệt thự Bán Sơn
Tô Nhiễm không ngờ Lệ Minh Vũ lại mang cô đến biệt thự Bán Sơn. Mọi thứ ở đây vẫn y chang bốn năm trước, cách bố trí bày biện, nội thất đều không thay đổi. Và hiện tại trong biệt thự vẫn chỉ có một mình cô, không người làm, cũng không quản gia.
Tối qua, Lệ Minh Vũ chở cô đến đây rồi đi. Suốt một ngày, cô bị nhốt ở biệt thự, cửa sổ và cửa lớn đều khóa chặt, cô muốn chạy đi khó vô cùng. Điện thoại di động của cô bị anh lấy đi, điện thoại phòng khách cũng bị anh nóng giận cắt đứt, cách ly cô với thế giới bên ngoài.
Tô Nhiễm cuộn mình ngồi cạnh cửa sổ phòng khách, lặng lẽ nhìn mưa rơi như trút nước bên ngoài. Màn mưa bao phủ toàn bộ thế giới, làm cô không còn thấy rõ cây ngô đồng trên hành lang. Một chú chim nhỏ run rẩy dầm mưa ướt sũng vỗ cánh trú ngoài cửa sổ, cô nhìn đến yêu thương. Giờ này phút này, cô mong muốn mình có thể sưởi ấm cho chú chim này qua tấm kính ngăn cách biết bao nhiêu. Đáng tiếc, cái gì cô cũng không làm được.
Đột nhiên, hai ánh đèn xe sáng chói xuất hiện, Tô Nhiễm sửng sốt, cảnh này làm cô nhớ tới quãng thời gian vừa kết hôn với Lệ Minh Vũ vào bốn năm trước. Đêm mưa, cô cũng lẳng lặng chờ anh về nhà.
Lệ Minh Vũ đi đến, tiện tay đóng cửa phòng, sau đó...khóa chặt.
"Anh muốn làm gì?" Tô Nhiễm cố gắng bình tĩnh, nhưng vì anh đang đến gần hơn mà cô càng lúc càng hoảng sợ. Sấm chớp ồ ạt ngoài cửa sổ cùng người đàn ông trong phòng đang đến gần đều khiến cô bất an.
"Em nói đi?" Anh chợt cười, tháo cravat xuống. Khi say rượu, anh có vẻ lười biếng hơn, nhưng nguy hiểm vẫn không chút nào giảm đi.
Cô bỗng dưng hiểu rõ anh muốn gì, sắc mặt cô thoáng chốc càng thêm trắng bệch như giấy. Cô chỉ biết anh mang cô đến đây chắc chắn không có chuyện tốt, chưa kịp né tránh, cả người đã như gà con bị anh túm lấy, rồi bế cô lên.
"Bỏ, bỏ ra...ưm..." Anh quăng cô lên giường, cô đau đến nhăn mặt. Ngay sau đó, anh liền đè thẳng lên người cô.
"Anh..."
Không đợi mở miệng, môi anh đã hạ xuống, tay anh cũng không chút ngần ngại cởi hết quần áo trên người cô. Cơ thể cô mềm mại có thể cảm nhận trọn vẹn sức nóng từ người anh. Cô cắn mạnh vào chiếc lưỡi thấm đầy mùi rượu, anh liền thả cô ra, cau mày quan sát cô.
"Đường đường là bộ trưởng, uống say rồi chỉ biết kiếm phụ nữ phát tiết ư?" Tô Nhiễm run cầm cập, tuy cô sợ nhưng vẫn cố bình tĩnh, nhìn anh giận dữ.
Lệ Minh nằm đè lên cô, nhìn khuôn mặt cô tái nhợt, đôi mắt đen thẳm thoáng ngẩn ra, "Phát tiết? Em dùng từ này hay lắm. Nếu đêm nay tôi không làm vậy, chẳng phải là lãng phí công sức dùng từ của em ư?"
"Anh làm gì? Buông tôi ra. Anh là đồ khốn..." Cô giãy dụa, thế nhưng Lệ Minh Vũ ở trên cô lại như sư tử đang bị chọc giận.
Tay Lệ Minh Vũ chầm chậm vuốt ve nửa người trên để trần của cô, tựa như đang thưởng thức viên ngọc xinh xắn nhất. Anh cởi luôn cả quần jean của cô, sấm chớp đánh ngang, cả người cô hoàn toàn trần trụi. Ngoại trừ run rẩy, cô cũng chẳng thể giãy dụa. Cô cũng chẳng hét to sợ hãi, cô chỉ cắn mạnh môi, nhìn tay Lệ Minh Vũ di chuyển trên cơ thể mình, ngón tay anh nóng hổi là lên da thịt cô, nhìn ánh mắt anh ngày càng tối thẳm, hô hấp của anh càng lúc


XtGem Forum catalog