Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng
Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2826 lượt.
đơn giản như vậy. Chị ngẫm thử xem, Paris là thiên đường của nước hoa. Ngoại trừ các thương hiệu đẳng cấp trên thị trường không nhận đầu tư từ ngoài vô như Chanel, Guerlain, Shalimar, JOy Jean Patou, thì những cửa hàng nhỏ trong nội thành Paris như chúng ta có rất nhiều. Mỗi cửa hàng đều có thương hiệu nước riêng, vậy vì sao đối phương cứ khăng khăng muốn đầu tư \'Midi\'? So với thị trường nước hoa nam, chẳng phải đầu tư vào nước hoa nữ thì sẽ lời hơn sao?"
Guerlain thở nhẹ một hơi, "Chị hiểu rõ băn khoăn của em. Nhưng đừng quên nước hoa \'Midi\' này chính là dựa vào tình tiết trong \'Hào môn kinh mộng\' của em. Chị thì nghĩ ngược lại, hiện tại đầu tư vào \'Midi\' là một việc làm sáng suốt. Em nghĩ đi, sách em bán chạy đến mức nào. Lúc này đem nước hoa ở trong sách ra phát triển trên thị trường chắc chắn là cơ hội vô cùng tốt. Cái này gọi là sản phẩm ăn theo, nhất định có lời. Những cửa hàng khác thực sự có nước hoa riêng của mình, làm được những thứ còn hơn chúng ta, nhưng không có nền tảng để dựa vào. Em xem thử đi, bây giờ có loại nước hoa nào mà có tình tiết bên trong nó không? Thậm chí còn có tình tiết lãng mạn."
Tô Nhiễm thấy thần sắc Guerlain hồng hào, không thể làm gì khác hơn ngoài cười.
Thật lòng mà nói, lúc trước cô điều chế "Midi" chỉ để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của độc giả. Có người mua tất nhiên là tốt, không ai mua coi như một lần điều chế hương. Cô chưa từng nghĩ tới nước hoa này sẽ đem ra phát triển sản xuất, chiếm thị phần nhất định trên thị trường. Cho tới bây giờ, cô thấy cuộc sống hiện tại rất tốt, vô ưu vô lo, không có áp lực và phiền não, có tiền thì đi du lịch, hết tiền thì điều chế nước hoa kiếm tiền. Hiện tại, tiền nhuận bút kha khá của "Hào môn kinh mộng" cũng đủ để cô áo cơm không lo. Cô không muốn bản thân mình sống vất vả.
Thấy biểu cảm của cô, Guerlain cũng hiểu cô nghĩ thế nào. Đã cùng hợp tác nhiều năm, cô rất rõ tính cách của Tô Nhiễm, cô không muốn đi tranh thủ điều gì, tất cả đều thuận theo tự nhiên.
Guerlain suy tư rồi khẽ than, "Tô Nhiễm, chị khác với em. Nếu không cố gắng tranh thủ, chị sẽ sống rất vất vả."
Tô Nhiễm nhìn Guerlain, hồi lâu sau liền lắc đầu, "Không phải là em không cố gắng tranh thủ. Em cũng đã từng tranh thủ. Kết quả đau thương từ gân cốt đến nội tâm. Vì vậy em nghĩ, khi nào cần làm việc thì làm, cứ thuận theo tự nhiên là được, đừng nên yêu cầu quá cao."
Guerlain cười, nụ cười đầy chua xót, "Quá khứ của mỗi người đều không giống nhau. Tô Nhiễm, thực ra chị chưa từng nói thật với em. Chị là một người phụ nữ từng kết hôn rồi ly hôn. Chồng trước của chị yêu một cô gái Pháp nhỏ hơn chị ba tuổi. Kể từ ngày ly hôn, chị nói với bản thân mình, chị nhất định phải thành công, phải thành công hơn anh ta, để anh ta hối hận vì lúc trước đã chọn người khác."
Tô Nhiễm giật mình Guerlain. Cô không biết thì ra Guerlain cũng từng có quá khứ như vậy. Cảnh ngộ giống nhưng lại không giống cô. Chí ít cô không nghĩ làm thế nào để Lệ Minh Vũ hối hận. Tên này là quá khứ đã qua, cứ chấp nhất trả thù như thế thì chỉ có một lời giải thích rõ ràng, hoặc là không cam tâm, hoặc là vẫn còn yêu đối phương. Cô hít sâu nhưng không nói ra những lời này. Mỗi người đều có chọn lựa riêng của mình, không ai có thể gò ép ai theo khuôn mẫu.
"Được rồi, nếu chị thực sự thấy hài lòng như vậy. Em đồng ý."
"Thật không? Tốt quá, Tô Nhiễm cảm ơn em." Guerlain vui vẻ ôm cô, "Chị biết em nhất định sẽ đồng ý mà. Đây là địa chỉ gặp mặt đêm nay với nhà đầu tư. Em nhớ kỹ nha. À, người trung gian bắc cầu cho mình cũng tới, họ sẽ thay mình đánh giá để phòng ngừa sai sót. Em cứ yên tâm." Guerlain nhanh chóng viết tên khách sạn đưa cô.
"Gặp nhà đầu tư? Chị là chủ cửa hàng, một mình chị đi là được rồi." Tô Nhiễm hoang mang.
"Nhưng em là nhà điều chế \'Midi\' mà, nhà đầu tư chỉ đích danh muốn gặp nhà điều chế hương đó." Guerlain cười, vỗ nhẹ khuôn mặt cô. "Đêm nay mặc đẹp chút nha. Em phải đi ra ngoài xã giao mới được."
Tô Nhiễm bất đắc dĩ thở dài, đành phải đồng ý.
Ngoài cửa sổ, bầu trời u ám.
Tiệc chúc mừng
Thành phố về đêm vẫn tản ra dư vị bận rộn của ban ngày, lấp lánh theo ánh đèn neon càng thêm xa hoa say đắm.
Khi Tô Nhiễm bắt xe chạy một mạch tới khách sạn thì đã trễ nửa tiếng đồng hồ.
Cô không phải cố ý mà là ác mộng dằn vặt nên cả ngày đều uể oải chán chường. Tô Nhiễm định ngủ trưa lấy lại tinh thần, nào ngờ đánh một giấc thẳng tới sáu giờ chiều.
Tiệc tối cũng bắt đầu lúc sáu giờ chiều.
"Điều này chứng minh đối phương thật sự có lòng hợp tác cùng chúng ta. Cô nhìn lại dáng vẻ của cô đi..." Guerlain cố ý quét ánh mắt "khinh bỉ" nhìn cô. "Còn luôn miệng nói thành ý, chẳng những trễ nửa tiếng, mà còn mặc đồ xấu như quỷ nữa. Cô à, cô đang phát tờ rơi trên đường sao? Cô Tô, dù cô đi dạo mua sắm cũng phải diện lên một chút chứ?"
"Ai nói? Em thấy mặc vậy có sao đâu. Được rồi, nếu không lên mới quá đáng thật đó. Đi đi mà, nếu hôm nay em là diễn viên, thì chuyện mặc cái gì là do e