Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng
Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2825 lượt.
m quyết định. Chị cứ yên tâm." Tô Nhiễm cười, kéo Guerlain vào thang máy, nhấn nút một cái.
Ngay cả tâm tư muốn nhảy lầu Guerlain cũng có.
———————————— hoa lệ phân cách tuyến ————————————
Thang máy đến tầng mười, Tô Nhiễm vừa bước một chân ra trước, chỉ nghe vài tiếng "peng peng", ruy băng, dây kim tuyến và bọt tuyết đủ màu sắc tất cả đều bay đến người cô. Nụ cười thích thú của rất nhiều người làm Tô Nhiễm khựng lại.
Tô Nhiễm đứng yên, kinh ngạc ngẩn ngơ nhìn đủ thứ kim tuyến phủ lên người. Xem chừng cô thật sự trở thành đối tượng chúc mừng của mọi người rồi, nhìn thấy mọi người đứng canh ở cửa thang máy, cô bất giác bật cười.
Guerlain từ phía sau bước lên trước, múa tay với mọi người, nói: "Mọi người đến xem nè. Cô gái đây mới từ ổ chăn bò ra nè."
Phản ứng của mọi người ngược lại hoàn toàn, không hề có bất cứ ý châm biếm nào mà tất cả đều thoải mái cười to.
Tô nhiễm lúc này mới nhìn xung quanh, có vẻ tất cả phòng tiệc của tầng mười đều được bao trọn. Cô nhận ra những người đang đứng trước mặt này, đa số đều là nhân viên liên quan đến việc xuất bản phổ biến "Hào môn kinh mộng", còn có cả khách hàng thích "Midi" của cửa hàng Guerlain. Có điều so với Tô Nhiễm, tất cả họ đều ăn mặc rất trang trọng.
"Đi thôi, đồ lười biếng. Trong phòng tiệc còn có mấy người mà em không biết nữa. Để chị giới thiệu với em." Guerlain kéo cô đến sảnh chính của buổi tiệc.
Tô Nhiễm ngầm le lưỡi, lúc này mới hiểu vì sao vừa rồi Guerlain lại giật mình và bất đắc dĩ như vậy.
Vào phòng tiệc, Tô Nhiễm mới thật sự lĩnh giáo đủ người đến ngày hôm nay quả thực không ít.
Sảnh chính của buổi tiệc được trang trí theo phong cách thanh lịch, không rực rỡ dung tục hay xa hoa huyền ảo như trong tưởng tượng của cô, mà toàn bộ sảnh chính đều theo tông xám trầm ổn, tông trắng thuần khiết, màu hồng dâu nổi bật điểm xuyết trên nền xanh đậm thần bí. Bong bóng hồng dâu rực rỡ phối hợp với sắc trắng nhìn như hoa sen của Quán Thế Âm Bồ Tát; hoa Iris xanh đậm chen vào giữa tông xám. Từng mảng từng mảng xanh lớn như biển cả mênh mông thần bí kết hợp cùng hoa sen Quán Thế Âm thuần khiết tạo nên hình ảnh mỹ lệ đồng nhất.
Vị nồng ngọt của rượu vang đỏ, mùi sâm banh đào tươi trong không khí, hình ảnh bánh kem nhiều tầng đang chậm rãi xoay tròn cùng trang phục của mọi người dự tiệc hài hòa đến cực đỉnh. Tô Nhiễm không kìm được mà cúi đầu nhìn bản thân, không biết làm sao đành cười. Hình như...thật sự rất nổi trội.
Nhưng nhìn cảnh trước mặt này, cô cảm thấy có chút quen thuộc.
Guerlain tươi cười tiến lên, như nhìn thấu suy nghĩ của cô, nhắc nhở, "Thế nào? Có phải thấy rất quen mắt không? Tất cả đều theo buổi tiệc tối mà em miêu tả trong sách để bày biện, vẫn nhớ những gì em đã viết chứ? \'Hoa iris thâm thúy kia như sắc màu của biển cả, mê hoặc ánh nhìn của người khác, hoa sen tinh khiết di động ở giữa như là lớp cát trắng tinh tế vây quanh, khẽ hít sâu có thể ngửi ngay hương vị của biển dưới ánh mặt trời.\'"
Tô Nhiễm giật mình nhìn cô, "Chị thuộc lòng sao? Em còn không nhớ những gì em viết trong đó." Lúc đó chẳng qua là hình ảnh trong trí tưởng tượng của cô. Chỉ có ông trời mới biết cô sợ nước đến nhường nào, cô chưa bao giờ đi biển.
"Đương nhiên. Cuốn tiểu thuyết của em chị thuộc nằm lòng từ lâu rồi. Nhưng mà em đừng cảm động, sảnh chính của buổi tiệc này không phải chị sắp đặt đâu. Nghe nói là nhà đầu tư mướn người trang trí thành như vậy đó." Guerlain cười, lại úp úp mở mở bổ sung thêm một câu, "Xem ra, đối phương cũng là một độc giả trung thành của em nha."
Nói xong, Guerlain liền lắc đầu, "Chỉ tiếc rằng, ngày tốt cảnh đẹp như vậy, lại bị phân chuột như em làm xấu."
Tô Nhiễm nghẹn ngào, cảm nhận rõ bất mãn của Guerlain với việc mặc quần áo quá tùy ý của cô hôm nay.
Guerlain kéo cô giới thiệu với một số người, nhà xuất bản, biên kịch nổi tiếng, thậm chí còn có vài bậc thầy nước hoa nổi tiếng cũng tới tham dự. Mọi người tới đây phân rõ ra hai ngành nghề, nhưng không ngờ lại rất hòa hợp.
Tiệc chúc mừng này, Tô Nhiễm thoạt nhìn có chút quái lạ. Cụ thể ở đâu thì cô không nói ra được, chỉ cảm thấy có gì đó danh bất chính ngôn bất thuận. Vì lẽ đó, khi người chủ trì yêu cầu cô lên nói vài câu với mọi người, cô cứng họng hồi lâu không biết nên nói gì. Cuối cùng, chỉ bật lên được một câu, cảm ơn mọi người.
Có lúc nói quá nhiều sẽ vô tác dụng. Một câu cảm ơn tuy ngắn gọn, nhưng hoàn toàn là phát ra từ nội tâm. Nếu lời nói không phải phát ra từ nội tâm, dù cho có hoa mỹ thế nào cũng khiến người khác thấy dối trá.
Những người ở dưới đều dốc sức vỗ tay hưởng ứng, ngay cả những người cô không biết cũng cười tươi rạng rỡ. Trong lúc nhất thời khiến cô sản sinh cảm giác lầm lẫn. Có những nụ cười chân thật từ những người luôn hăng hái giúp công việc viết sách của cô, họ là những người chứng kiến sách của cô từng bước tiến vào thị trường. Rồi có những nụ cười còn chân thật hơn cả chân thật cần có, mà những người này, toàn bộ cô đều không nhận ra.
Tiệc chúc mừng mở màn rất náo nhiệt. Guerlain thừa dịp dẫn Tô Nhiễm