Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342829

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2829 lượt.

qua giới thiệu với người trung gian. Ông ta là một người đàn ông trung niên, ánh mắt tinh nhuệ sáng chói, vừa nhìn cô liền cảm nhận được ông ta là một người dày dặn kinh nghiệm, lăn lộn nhiều năm trong thương trường.
Trò chuyện đơn giản hai ba câu. Một người đàn ông với đồ vest giầy da từ phía sau ông ta đi lên trước. Người này nhìn qua tuổi còn rất trẻ, thần sắc nghiêm túc thận trọng nhưng trên môi lại hiện ra nụ cười nhẹ nhàng cho thấy sự thành ý.
"Chào cô Riva, chúc mừng cô." Anh ta đưa tay ra.
Tô Nhiễm mỉm cười bắt tay anh ta, lại thoáng nghi ngờ nhìn mặt người trung gian này.
Người trung gian cười vội vàng giới thiệu: "Đây chính là đại diện của nhà đầu tư, anh Đồng Hựu."
Tô Nhiễm bất ngờ, "Chào anh Đồng Hựu."
Đồng Hựu nhẹ nhàng cười, ánh mắt như đang che giấu gì đó, sau một lúc nói: "Cô Riva, tiệc chúc mừng hôm nay cô có hài lòng không?"
"Tôi chẳng qua chỉ viết một cuốn sách, thế nào lại được coi là sự nghiệp? Anh Đồng, làm phiền anh rồi." Tô Nhiễm khách sáo, thầm đánh giá người đàn ông trước mặt, luôn cảm thấy trong ánh mắt Đồng Hựu nhìn cô dường như có chút gì đó không rõ ràng.
Guerlain là một người làm ăn điển hình, thấy vậy lật đật nói: "Mọi người một khi ký hợp đồng thì đều là người một nhà cả. Anh Đồng Hựu, không cần phải xa lạ như vậy. Anh cứ gọi tên tiếng Trung Tô Nhiễm là được rồi."
"Tô Nhiễm? Cô Tô, tên rất êm tai, người cũng như tên." Đồng Hựu nhìn cô tán thưởng, "Nước hoa cô Tô điều chế, chúng tôi cảm thấy rất hứng thú, nhưng có thể hợp tác hay không vẫn phải đợi cô Tô cùng thảo luận với chủ của chúng tôi mới quyết định được. Thật lòng, tôi cũng mong muốn lần này có thể hợp tác vui vẻ, cùng trở thành người một nhà với cô Tô."
Tô Nhiễm ngạc nhiên, "Chủ của anh? Anh không phải là đại diện sao?"
"Chủ của chúng tôi hết sức coi trọng việc khai thác thị trường nước hoa. Vì vậy, ngài ấy đích thân đến đây để thảo luận chuyện hợp tác này. Mọi người, mời đi theo tôi." Đồng Hựu nhìn thoáng qua Tô Nhiễm rồi nhìn về những người khác.
Guerlain vừa nghe liền sáng mắt, vội kéo Tô Nhiễm bước theo Đồng Hựu.
Tô Nhiễm hờ hững đi theo. So với kích động của Guerlain, cô lại không cảm thấy gì. Cô chỉ là một nhà điều chế nước hoa, chi tiết khai thác thị trường thế nào đương nhiên là do Guerlain quyết định chính.
———————————— hoa lệ phân cách tuyến ————————————
Nơi thảo luận chuyện hợp tác được sắp đặt ở phòng khách VIP tại tầng mười một, tầng trên của phòng làm tiệc chúc mừng.
Không giống tiếng cười nói vui vẻ ở tầng dưới, tầng này vô cùng yên tĩnh. Tiếng giày cao gót của Guerlain thoáng chốc bị bao phủ bởi tấm thảm dày dưới chân. Phòng khách VIP đóng chặt cửa, Đồng Hựu đi trước dẫn đường cho Tô Nhiễm.
Trong nháy mắt, khi cửa phòng khách VIP sắp đẩy ra, cô chỉ thấy vô cớ chóng mặt, một cảm giác khó nói thành lời lấp đầy toàn thân. Còn chưa kịp định thần, Guerlain đã kéo nhẹ cô, cúi đầu xuống, cô thấy lòng bàn tay Guerlain đầy mồ hôi.
"Tiểu Nhiễm, chị thấy nhà đầu tư này thật sự coi trọng nhà điều chế hương. Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng phải giành được hợp tác. Vì vậy lát nữa, em nhất định phải nói nhiều một chút nha."
Tô Nhiễm theo bản năng gật đầu, cô hiểu rõ lần hợp tác này đối với Guerlain rất quan trọng.
Hít sâu một hơi, Đồng Hựu ở phía trước chậm rãi đẩy cửa phòng khách VIP.
Hệt như là mở ra vùng đất mới.
Trong phòng khách VIP còn yên lặng, tĩnh mịch hơn cả bên ngoài.
Sau lưng, cánh cửa chậm rãi đóng lại.
Khoảnh khắc Tô Nhiễm bước vào, trái tim cô chợt đập mạnh không ngừng. Cô ngửi thấy mùi hổ phách dịu nhẹ trong không khí. Lần này tuyệt đối không phải ảo giác, mà thật sự tồn tại. Mùi này nhẹ như tơ nhện nhưng cô vẫn có thể ngửi được.
Cô ngước mắt, cách đó không xa có một người đàn ông dường như đang thưởng thức cảnh đêm ngoài cửa sổ. Bóng lưng anh ta thẳng tắp cao lớn như đại bàng giang cánh bay lượn trên bầu trời đêm, đồ vest thẳng thớm tôn thêm vóc người cao lớn của anh ta.
Vốn là một khung cảnh đẹp mắt ấm áp nhưng lại khiến Tô Nhiễm bất giác lui từng bước một về sau.
Cô nhìn thấy cái gì?
Người này...
"Anh Lệ, đây chính là chủ cửa hàng và nhà điều chế hương \'Midi\'. Em đã dẫn người đến rồi." Đồng Hựu ở bên cạnh lên tiếng.
Giọng nói Đồng Hựu chậm rãi cung kính, nhưng vì một câu "Anh Lệ" mà dọa Tô Nhiễm hồn vía lên mây.
Người đàn ông đứng trước cửa sổ sát sàn từ từ xoay người. Bên ngoài cửa sổ là cảnh đêm Paris rộng lớn. Bên trong cửa sổ, thân hình đàn ông cao lớn ánh lên kính trong suốt.
Trái tim Tô Nhiễm ngừng đập theo khoảnh khắc người đàn ông xoay người, toàn bộ máu trong cơ thể cô đều trở nên lạnh lẽo, cô cứng đờ trừng to hai mắt.
Giờ phút này, cô chỉ muốn tông cửa chạy ngay ra ngoài.
Cô chưa bao giờ nghĩ tới, người nói chuyện hợp tác với họ, người định đầu tư vào "Midi" lại là anh, là Lệ Minh Vũ!
Bốn năm rồi, năm tháng rõ ràng rất ưu ái với anh. Thời gian trôi đi, anh nhìn qua càng thêm thành thục anh tuấn. So với trầm tĩnh của bốn năm trước, anh càng thêm ung dung quyền uy, môi mỏng khẽ cong,