Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2833 lượt.
đôi mắt đen thẳm tinh thông của anh. Bình tĩnh ở anh tương phản với sửng sốt của cô. Đây chính là một kiểu cố ý.
Guerlain thấy sắc mặt của cô bất thường, tò mò áp sát vào nhìn, chợt hai mắt trừng to, suýt nữa thì đã la toáng lên, "Tập đoàn Hòa Thị? Thì ra ngài chính là chủ tịch tập đoàn Hòa Thị?"
Bất kể thế nào Guerlain cũng không nghĩ tới Hòa Thị sẽ chủ động hợp tác với cửa hàng nhỏ của cô. Có lẽ người ngoài không biết, nhưng Guerlain là người chuyên làm về nước hoa, ít nhiều cũng biết nghe kể về Hòa Thị. Có người nói là gia đình điều chế hương, "Đào Túy" chính là kỳ tích năm xưa của Hòa Thị trên thị trường. Tuy cô chưa từng tiếp xúc với "Đào Túy" nhưng nhờ vào người trong nghề, cô cũng biết sức hấp dẫn của nước hoa này.
Nhưng cô cũng mơ hồ nghe được gia đình điều chế hương này hình như xảy ra biến cố, cụ thể thế nào thì cô không biết.
"Cô Guerlain, xuất phát từ việc đảm bảo những điều khoản đã quy định trước trong hợp đồng nên tài liệu khi mời mọi người, không đề cập rõ tên tập đoàn. Mong cô thứ lỗi." Đồng Hựu ngồi bên bình thản nói.
Guerlain liên tục gật đầu, trong lòng lại thấy nghi hoặc, "Nhưng tôi cũng nghe nói dưới quyền tập đoàn Hòa Thị không có nhãn hiệu nước hoa riêng nào."
"Vì vậy, chúng tôi mong muốn mở rộng thêm thị trường nước hoa." Lệ Minh Vũ hời hợt nói.
Khi đàm phán, vẻ mặt Lệ Minh Vũ đều luôn trầm ổn điềm tĩnh. Trước đây, Tô Nhiễm chưa bao giờ thấy sức hấp dẫn đặc biệt ưu tú của anh trong giới kinh doanh. Phải rồi, cô chưa từng thấy qua thần sắc của anh khi thảo luận việc công là như thế nào. Nhưng điều này không còn quan trọng nữa, đầu óc cô bây giờ chỉ nghĩ đến nhà họ Hòa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tuy ba cô đã qua đời, nhưng tính cách và khả năng của Hòa Vy tuyệt đối có thể gánh vác nhà họ Hòa, làm sao Lệ Minh Vũ lại trở thành chủ tịch?
Dù cho Hòa Vy và Lệ Minh Vũ đã kết hôn nhưng chuyện này không có khả năng xảy ra. Một người trong giới chính trị mà liên quan đến việc phát triển trong giới kinh doanh? Có thể sao?
Cô đang ngẫm nghĩ, Lệ Minh Vũ lên tiếng, ánh mắt lộ nét cười thản nhiên như đang suy nghĩ, "Cô Tô nếu là nhà điều chế \'Midi\', vậy chuyện hợp tác tiếp theo, tôi thấy nên để cô Tô tự mình cùng tôi thảo luận thì tốt hơn. Bởi vì nước hoa này còn cần cải thiện."
Tô Nhiễm sửng sốt, chợt không vui giương mắt nhìn anh. Anh đúng là đang cố ý!
Ánh mắt anh ta nhìn em
Thảo luận công việc xong cũng đã gần rạng sáng. Trong toilet, Tô Nhiễm rửa mặt, ngẩng đầu nhìn mình trong gương, thần sắc cô tái nhợt dần dần bình thường trở lại. Sự xuất hiện bốn năm sau của Lệ Minh Vũ, không chừng với cô cũng chỉ là một tai họa không được báo trước. Nhưng cô vẫn biết rõ, mọi thứ đã không thể quay về lúc ban đầu.
Guerlain đằng sau tiến lên trước, đưa tay ra vòi nước trước gương. Dòng nước từ vòi nước cảm biến ào ào chảy xuống. Guerlain rửa sơ tay rồi cầm khăn lau đưa cho Tô Nhiễm đang ở bên cạnh...
"Em với anh Lệ kia chắc không chỉ đơn giản là mới gặp mặt nhau một lần như vậy đâu nhỉ?"
Tô Nhiễm hơi sửng sốt, chần chờ một giây rồi nhận khăn, cô soi gương, chậm rãi lau nước còn đọng lại trên gò má, bình thản nói, "Không phải anh ta đã nói qua sao, anh ta là độc giả trung thành của em."
Guerlain lúc này mới thấy nhẹ nhõm. Khi thảo luận đến mục đích hợp tác, con bé này suýt nữa đã ngủ gục. Guerlain thật sự lo lắng vô cùng, nhưng cũng may anh Lệ không để tâm.
Nhưng càng như vậy, Guerlain lại càng thấy kỳ quái. "Midi" thật sự có sức hấp dẫn lớn đến mức khiến chủ tịch đích thân tới để bàn bạc chuyện hợp tác sao? Thậm chí ngay cả khi nhìn thấy Tô Nhiễm tỏ vẻ khó chịu không phối hợp, họ cũng chẳng hề bực bội và ác cảm?
Suy nghĩ một lát, cô không kìm được mà căn dặn Tô Nhiễm, "Tiểu Nhiễm, hợp tác chỉ là hợp tác. Nếu đối phương thật sự đưa ra yêu cầu quá đáng, em tuyệt đối đừng đồng ý. Nếu hợp tác này xây dựng trên sự hy sinh của em thì khoản tiền này chị thà không kiếm."
Tô Nhiễm nghe xong, trong lòng cảm thấy khó hiểu, vô thức hỏi, "Yêu cầu quá đáng? Chị ám chỉ cái gì?"
"Ví dụ như, aiz..." Guerlain suy tư, khó nói, "Anh ta đòi hỏi em...chuyện đó trên giường ấy, hay là làm tình nhân gì gì đó. Những chuyện này, em không được đồng ý."
Tô Nhiễm đờ người, mãi lâu sau cô không nhịn được mà bật cười, "Guerlain, chị đang nghĩ cái gì vậy?"
Trên giường? Bốn năm trước anh khinh thường chạm vào cô, với cô đây là chuyện nhục nhã vô cùng. Đòi cô làm tình nhân? Bốn năm trước cô đã ký đơn ly hôn với anh. Dù anh thật sự có mục đích, phương diện này cũng không thể có khả năng xảy ra.
"Cười cái gì? Chị nói chuyện nghiêm túc với em đó." Guerlain nóng nảy, vỗ cô một cái, "Em đừng cứ suốt ngày suy nghĩ đơn giản như vậy được không? Chị nói cho em biết, lúc nãy chị thấy rõ ràng ánh mắt anh ta nhìn em hoàn toàn không phải là ánh mắt của người đang bàn bạc chuyện hợp tác. Mà đó là ánh mắt của một người đàn ông nhìn một người phụ nữ, là cái kiểu..phải nói thế nào ta? À đúng rồi, chiếm hữu! Ánh mắ