Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342835

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2835 lượt.

hôn, cô ra đi với bàn tay trắng. Cái gì cô cũng không lấy, nhưng chỉ mang đôi bông ngọc trai đen này theo mình. Suốt bốn năm qua, bất tri bất giác cô vẫn luôn mang nó bên cạnh. Còn tại sao cô lại thích đôi bông này như vậy, cô cũng không muốn mải miết đuổi theo tâm tư của mình. Có lẽ, mang nó theo để nhắc nhở bản thân, tình yêu là tai họa, đừng nên chạm vào, cũng đừng nên suy nghĩ đến nó.
"Nếu như tôi nhớ không lầm, đây là tôi tặng cho em." Giọng anh vang lên từ đằng sau, hệt như âm thanh của ma quỷ.
Tô Nhiễm nhíu mày, đưa tay muốn giật lại...
Anh thu tay về, cười, "Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy." Anh nhấn mạnh lời nói, từng chữ từng chữ như những viên ngọc rơi vào tai cô, "Bây giờ là một giờ sáng. Em còn thời gian cả ngày để chuẩn bị. Địa chỉ liên lạc của tôi có trên danh thiếp. Đêm nay, tôi chờ em."
"Tôi sẽ không đi." Tô Nhiễm chỉ cảm thấy lòng mình càng lúc càng lạnh.
Lệ Minh Vũ nở nụ cười, "Tô Nhiễm, sớm hay muộn gì em cũng phải cùng tôi ăn bữa khuya này."
Tô Nhiễm nghiến chặt răng, rất lâu sau, cô lạnh lùng buông lời, "Anh đúng là đồ điên!" Nói xong, cô lập tức xuống xe, cố sức đóng cửa xe thật mạnh.
Lệ Minh Vũ không đuổi theo xuống, chỉ nhìn bóng lưng cô qua kiếng càng lúc càng xa. Nụ cười trên môi anh dần biến mất. Đôi mắt sâu thẳm càng thêm tĩnh lặng, âm u như bóng đêm, khiến người khác ngạt thở đến chết...
Nhìn Tô Nhiễm được cảnh sát đón đi, anh mới đạp chân ga, xe lướt như hỏa tiễn xuyên qua màn đêm.






Lâu rồi mới gặp
Hằng ngày, mặt trời đều mọc.
Ánh nắng rạng rỡ ngâm mình trong bầu trời xanh thẳm, những gợn mây trắng bồng bềnh như nhúm bông xé nhuyễn tô vẻ cho nền trời rộng lớn. Mọi thứ vẫn tươi đẹp như thường ngày.
Tô nhiễm uể oải ngồi trên bồn hoa. Cô mặc áo thun trắng đơn giản cùng quần jean thoải mái, đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai màu xanh bộ đội, còn tai thì đang đeo một tai nghe thật to. Phía sau cô chính là nhà thờ Đức Bà Paris. Lúc này, du khách tham quan không nhiều. Trên quảng trường, từng đàn bồ câu lớn đang bay lượn, con thì đáp xuống kiếm ăn, con thì ríu rít gọi nhau.
Cô thoải mái ngẩng đầu, ánh nắng hôn lên vầng trán cô, gò má trắng mịn tắm mình trong ánh sáng rực rỡ, thuần khiết như gương mặt của em bé sơ sinh. Cô nhắm đôi mắt, hàng mi dài cũng khẽ đung đưa theo âm nhạc trong tai nghe, bình thản như một đứa trẻ.
Tô Nhiễm khẽ cười, lúc đầu cô không cảm thấy gì, nhưng sau đó thấy anh không có ý buông cô ra, Tô Nhiễm cảm giác có gì đó không đúng. Cánh tay anh mạnh mẽ như một người đàn ông trưởng thành, hình như đã không còn giống bốn năm trước chịu không nổi một đòn nữa. Tâm tư cô hơi cảnh giác, định mở miệng thì lại nghe anh cúi đầu nói bên tai, "Tô Nhiễm, tôi rất nhớ chị. Bốn năm qua, tôi nhớ chị, nhớ đến sắp phát điên."
Tô Nhiễm sửng sốt, cô nghe lời nói của anh có phần không thích hợp, bất giác cô muốn đẩy anh ra, thì đã thấy gương mặt anh khoan khoái, nếp nhăn khi cười thoáng hiện trên môi, "Còn dì Vân nữa, dì suốt ngày đều nhắc đến chị. Tuy rằng chị hay gọi điện về nhà, nhưng dì vẫn rất nhớ chị."
Nổi lo trong lòng cô cũng buông xuống, cô cười giơ tay đánh anh một cái, "Thằng quỷ nhỏ này nói chuyện phải lấy hơi sao?"
Cổ tay đang giơ lên của cô lại bị Tiêu Diệp Lỗi nắm nhẹ, anh mải miết nhìn cô, ánh mắt thoáng trở nên nghiêm túc, "Tôi nói đều là sự thật."
Bốn năm hình như khiến mỗi người đều thay đồi rất nhiều.
Chính như Tiêu Diệp Lỗi bỗng xuất hiện trước mắt này đây, bộ dáng của anh làm cô vừa quen thuộc vừa xa lạ.
"Tôi biết cậu nói thật." Cô cười rút tay ra, vỗ nhẹ vai anh, ánh mắt cô hơi cô đơn, "Thực ra, tôi cũng nhớ mọi người lắm. Đúng rồi, cậu tới Paris khi nào? Sao không gọi trước cho tôi một cú điện thoại?"
"Bốn năm rồi chúng ta không gọi điện cho nhau. Tôi cho rằng, có thể chị đã quên tôi." Tiêu Diệp Lỗi buông cô ra, ngồi trên bồn hoa bên cạnh nhìn cô.
Tô Nhiễm cười nhẹ nhàng, ngồi cạnh anh, "Làm sao có thể? Chúng ta là người thân mà." Nói rồi khẽ thở dài một hơi, cô khoác vai anh, nhưng phát hiện đã không thể ôm được anh như trước nữa, không kềm được mà lắc đầu, "Cậu thật sự đã trưởng thành."
"Người không lớn chính là chị. Đừng có lúc nào cũng ra vẻ chị gái với tôi. Trong mắt tôi, bốn năm qua, chị cũng không thay đổi mấy." Tiêu Diệp Lỗi quay đầu lại nhìn cô, kéo nhẹ tay cô qua, cánh tay anh từ phía sau ôm trọn cô vào lòng...
"Đôi khi, người thân cũng có thể ôm nhau như vậy."
Tô Nhiễm bị anh ôm vào lòng, cứ cảm thấy là lạ, muốn đứng dậy lại bị anh ôm càng chặt hơn.
"Diệp Lỗi..."
"Tôi tới Paris để giao lưu học tập, nhân tiện ghé thăm chị." Anh cắt ngang cô, bổ sung một câu, "Là dì Vân dặn dò kêu tôi qua xem chị có sứt mẻ thiếu hụt gì không."
Tô Nhiễm đứng dậy, giãy khỏi lòng anh, ngồi đối diện, "Diệp Lỗi, tôi ở đây rất tốt. À đúng rồi, cậu phải học mấy ngày? Bây giờ ở đâu?" Cô biết anh vẫn chọn nghề mà mình thích nhất, điều này rất tốt.
Tiêu Diệp Lỗi nhếch mày, "Tôi học xong rồi. Nhân lúc mấy