Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2877 lượt.

anh.
"Anh...nói thật chứ?" Tô Nhiễm không giải thích được. Anh lẽ ra không phải là người tốt như vậy.
"Chỉ có một điều kiện." Lệ Minh Vũ xuống ngựa gỗ, quay đầu nhìn cô, dưới bóng đêm anh có vẻ lạnh lùng khác thường, "Từ nay về sau, đừng để tôi thấy em lần nữa, đừng để tôi có dịp nhận ra em. Nếu không, tôi sẽ không buông tay ra nữa." Anh lạnh lùng buông lời, sải bước rời đi. Bóng dáng anh mờ dần trong màn đêm.
Tô Nhiễm mãi lâu vẫn không có phản ứng. Đến khi định thần lại, anh đã đi từ lâu.
Dưới bóng đêm, trong khoảnh khắc anh xoay người rời đi, vẻ lạnh lùng nơi mắt anh dần tản đi, nỗi cô đơn như con nước thủy triều cuốn tất cả vào mắt anh...






Cầu hôn bên vòng xoay ngựa gỗ
Tình yêu, không bao giờ biết trước được khoảng cách để gặp. Nhưng càng yêu, tôi lại càng thương tổn em. Loại thương tổn này chẳng biết đã có từ lúc nào. Em hướng trái, còn tôi hướng phải, vĩnh viễn đôi ta cũng không thể quay về điểm ban đầu.
—————
Tựa như trải qua một giấc mơ, đến lúc tỉnh dậy vẫn cảm giác được bi thương hay vui mừng. Trong lúc lờ mờ, lại bắt đầu không phân biệt rõ đâu là cảnh trong mơ, đâu là hiện thực.
Cũng chính như Lệ Minh Vũ, bất ngờ xông vào cuộc sống của Tô Nhiễm lần nữa, rồi lại lặng yên mà rời đi, lặng yên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Kể từ khi Lệ Minh Vũ đi, mỗi ngày của cô đều giống cuộc sống trong suốt bốn năm qua, mặt trời cứ mọc rồi lại lặn.
Bên ngoài vòng xoay ngựa gỗ, Tô Nhiễm khẽ thở dài. Trong không khí, lơ lững mùi hương này đến mùi hương khác, nhưng lại thiếu vắng mùi hổ phách thường dọa cô sợ. Mũi cô không ngửi được mùi hương thuộc về anh, nhưng khi ánh mắt cô vô tình nhìn lướt qua xe gia đình bên cạnh vòng xoay ngựa gỗ, trái tim cô bất giác nhói đau.
Trong phút chốc, cô như thấy được Lệ Minh Vũ thong thả ngồi trong xe gia đình xoay tròn hết vòng này đến vòng khác. Anh bình thản ngồi ở đó, ánh mắt mải miết nhìn về nơi xa xăm, chuyên chú nhập tâm, còn có cả...bi thương.
Tô Nhiễm đè nhẹ lồng ngực, đứng bần thần tại chỗ.
Cô không rõ mục đích của anh là gì, muốn tiêu khiển hay...còn có ý đồ khác? Nếu đúng vậy, vì sao anh lại đột ngột biến mất trong yên lặng, tựa như cô và anh lại quay về cuộc sống giống hai đường thẳng song song suốt bốn năm qua, khác xuất phát điểm cũng chẳng giao nhau.
Đằng sau cô, một bóng dáng cường tráng tới gần, Tô Nhiễm vẫn thẫn thờ nhìn vòng xoay ngựa gỗ. Mãi đến khi, bàn tay người đàn ông vỗ nhẹ lên vai cô.
Độ ấm từ bàn tay người đàn ông hơi kinh động Tô Nhiễm, trái tim cô đập mạnh một tiếng. Cô bỗng quay đầu lại, nụ cười dịu dàng của người đàn ông trước mắt làm phai nhạt hình ảnh người đàn ông trong đầu cô.
"Mộ Thừa?" Anh làm sao lại ở chỗ này?
"Vừa lúc anh chạy qua thì thấy em đứng ở đây." Mộ Thừa cười ôn hòa, chỉ về phía chiếc xe đang đậu cách đó không xa. Anh lại dõi theo tầm nhìn vừa rồi của cô, nhẹ nhàng lên tiếng: "Em đứng ở đây làm gì?"
Tô Nhiễm nhìn lướt qua xe gia đình lần nữa. Trên xe, một đôi tình nhân đang ngồi ôm hôn nhau, lòng cô thoáng mất mát. Cô xoay đầu nhìn anh, lắc nhẹ đầu, "Không có gì, giao thông tắc nghẽn nên em dứt khoát xuống xe."
Mộ Thừa cười, "Đi nào, anh đưa em về."
Tô Nhiễm vừa định từ chối, nhìn nhanh qua xe, cô cảm thấy ngờ vực nhìn anh: "Đường này đâu phải về nhà anh."
"Ừ, hướng này về nhà em." Mộ Thừa cúi đầu nhìn cô, giọng điệu dịu dàng.
Cô sửng sốt, khó hiểu nhìn anh.
"Anh vốn..." Mộ Thừa hòa nhã nhìn cô, lấy từ trong túi áo ra một hộp quà nhỏ xinh đưa cho Tô Nhiễm, tiếp tục nói: "Muốn đưa em món quà này."
Cầm hộp quà màu oải hương trong tay, dưới ánh đèn lấp lánh không đồng đều của vòng xoay ngựa gỗ, Tô Nhiễm nhìn thẳng chiếc hộp, ngực cô mơ hồ cảm giác được điều gì đó.
Mộ Thừa thấy cô không mở hộp ra, khẽ cười, đưa tay lên chủ động mở hộp...
Một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh làm chói hai mắt Tô Nhiễm.
"Mộ Thừa, anh..." Dự cảm mơ hồ trong lòng thoáng chốc thành hiện thực, thần sắc cô đầy ngỡ ngàng khó hiểu.
"Đêm nay, anh đã đặt bàn trước. Anh định đến đón em cùng đi." Giọng Mộ Thừa trầm xuống, tay anh vỗ nhẹ vai cô, vẻ mặt anh nghiêm túc mà quả quyết, "Bởi vì anh muốn chính thức cầu hôn em, hy vọng em có thể đeo chiếc nhẫn này, đồng ý lấy anh."
Tô Nhiễm giật mình, miệng cô mở ra rồi khép lại. Trong chốc lát, cô không biết mình phải trả lời anh như thế nào.
Mối quan hệ chưa hẳn người yêu nhưng quá xa bạn bè dường như đã bị chiếc nhẫn kim cương trước mắt này bỗng chốc xóa bỏ. Cô hiểu tâm ý của Mộ Thừa, cũng biết rất rõ Mộ Thừa là người đàn ông ưu tú cỡ nào. Chưa bao lâu trước đây, cô cũng cho rằng chỉ cần có Mộ Thừa bên cạnh, tất cả đều sẽ tốt đẹp. Bốn năm qua, Mộ Thừa như cái bóng bên cô. Khi Tô Nhiễm cô đơn lẻ loi, anh sẽ dùng bờ vai dày rộng của mình an ủi cô, mang lại hy vọng vô tận cho cô.
Kỳ thực, cô có thể yêu anh. Kỳ thực, trái tim cô đã rung động. Nhưng chiếc nhẫn này tới quá đột ngột, đột ngột đến mức cô vẫn chưa kịp sẵn sàng.
Đàn ông đa tình, phụ nữ chung tình.