Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2883 lượt.

khi lòng em xác định rõ người em muốn là anh, không phải anh ta."
Tô Nhiễm hoảng sợ
"Anh đã nghe Băng Nựu kể chuyện mấy hôm trước." Mộ Thừa khẽ thở dài, trìu mến nhìn cô, "Anh biết người đàn ông đó lưu lại rất nhiều dấu vết vào lòng em. Như vậy, em càng không nên vội vã từ chối anh. Anh hoàn toàn có tư cách chăm sóc em hơn anh ta, không phải sao?"
Bóng dáng Lệ Minh Vũ lại hiện lên trong đầu cô lần nữa, tim cô thoáng đau nhói. Nếu như có thể, cô thà rằng đêm đó cô chưa từng đến vòng xoay ngựa gỗ này cùng anh. Nếu như không có đêm đó, may ra cô sẽ không chút do dự mà đón nhận lời cầu hôn của Mộ Thừa. Nếu như không có đêm đó, có lẽ tâm lý của cô sẽ mãi trốn tránh và thơ ơ với Lệ Minh Vũ như suốt bốn năm qua. Nếu như không có đêm đó, biết đâu cô sẽ không cho rằng phải chăng Lệ Minh Vũ thật sự có nỗi niềm khó nói.
Nếu như không có đêm đó, nếu như...
Đáng tiếc không có nếu như.
"Anh hiểu lầm rồi. Em và anh ta đã không còn liên quan gì đến nhau. Em chỉ sợ..." Tô Nhiễm hít sâu một hơi, lại nhớ tới lời của Lệ Minh Vũ, giọng cô thoáng yên ổn, "Sợ anh ta sẽ làm chuyện gì với Băng Nựu thôi."
"Vậy chính là không còn yêu?" Mộ Thừa không truy hỏi nữa, mà anh cũng không có ý hỏi cặn kẽ mọi chuyện. Anh chỉ cười bình thản, bàn tay trắng ngần chạm vào gò má cô, nghiêm túc nói: "Như vậy em toàn tâm toàn ý yêu anh, được không?"
Nghiêm túc và cố chấp trong mắt Mộ Thừa làm Tô Nhiễm kinh hãi. Từ trong mắt anh, cô dễ dàng cảm nhận được tình yêu sâu nặng như đại dương, từng lớp từng lớp một bủa vây lấy cô. Anh chính là một người đàn đàn ông như vậy, có khả năng khiến phụ nữ lúc nào cũng cảm nhận được hương vị hạnh phúc, hương vị ấm áp khi được yêu thương. Bởi vì yêu và được yêu vốn không tỉ lệ thuận với nhau. Nhưng sao từ tận đáy lòng cô lại vô cớ trỗi dậy chần chừ?
Mộ Thừa không tiếp tục ép buộc cô. Anh chỉ mải miết nhìn cô, hết sức nhẫn nại chờ cô trả lời.
Thời gian từng giây từng phút trôi đi, cô dần hít thở khó khăn hơn, môi cô mở ra rồi chậm rãi khép lại. Hết thẩy mọi chuyện Mộ Thừa làm cho cô suốt bốn năm qua đều hiện lên trong đầu cô đang đấu tranh với bóng dáng của người đàn ông đó. Cuối cùng, cô dường như đã quyết tâm mình sẽ làm như thế nào, hít một hơi thật sâu, nhưng khi vừa muốn lên tiếng, điện thoại bỗng dưng vang lên.






Thành phố của anh và cô
Tiếng chuông réo rắc phá vỡ khung cảnh lãng mạn, cũng khiến Tô Nhiễm định thần trở lại. Mộ Thừa thảng thốt có lẽ anh không ngờ vào thời điểm mấu chốt lại bị quấy rầy, mọi người vây xung quanh thấy vậy, cũng bất mãn rời đi.
Tô Nhiễm mau chóng lấy điện thoại ra nhìn, lòng cô run sợ, vội vàng nghe máy.
Là điện thoại quốc tế, nghe xong sắc mặt cô liền thay đổi.
Cúp điện thoại, Tô Nhiễm mãi lâu cũng không nói gì, thần sắc cô trầm ngâm. Mộ Thừa thấy vậy, lo lắng trỗi dậy trong lòng, quan tâm hỏi: "Sao vậy em? Điện thoại của ai?"
...
Lồng ngực cô bỗng dưng thắt chặt.
Chỉ mong, lần này đừng chạm mặt anh.
————————————hoa lệ phân cách tuyến————————————
Máy bay hạ cánh an toàn. Tô Nhiễm ngồi thẳng lên taxi đã đặt trước, tiến thẳng một mạch về nội thành.
Vừa tới nội thành, cô lấy điện thoại từ trong giỏ xách, bấm một dãy số, đợi đối phương nghe máy, rồi khẽ nói: "Cảnh sát Đinh, tôi vừa xuống máy bay. Khoảng nửa tiếng nữa sẽ đến Trung Hoàn."
Nói chuyện với đối phương một lát, cô cúp máy, nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ. Bên tai cô vẫn còn quanh quẩn nội dung cuộc gọi đêm đó của cảnh sát Đinh... "Cô Tô, vụ án ba cô nhảy lầu vốn đã kết thúc. Nhưng gần đây, mới xuất hiện thêm vài chứng cứ mới, chúng tôi cần phải điều tra vụ án này lại lần nữa. Bởi vì tình huống khá đặc biệt, chúng tôi cần hỏi trực tiếp cô vài chuyện liên quan đến năm đó."
Đinh Minh Khải, người cảnh sát trưởng này cả đời cô cũng không bao giờ quên được. Vừa nghĩ đến anh, cô liền nhớ ngay đến chuyện ba tự sát, cũng nhớ đến sự thật đằng sau chìa khóa đã mang đến thương tổn cho cô. Tô Nhiễm có thể khéo léo từ chối mọi lý do khiến cô về nước, thậm chí là những lý do có ích cho sự nghiệp của cô. Thế nhưng, nguyên nhân ba chết là việc hệ trọng, vốn đã kết thúc rồi lại phát hiện ra manh mối mới, cô là sao có thể thờ ơ? Tới tận bây giờ, cô đều không muốn tin rằng ba tự sát.
Tài xế taxi nhìn Tô Nhiễm qua kinh chiếu hậu, không kềm được lên tiếng, "Cô là người địa phương à?" Đàn ông đều như nhau, khi gặp phụ nữ đẹp, họ thường tìm đủ mọi cách để bắt chuyện. Đây là phản ứng thuộc về tuyến thượng thận [1'> của đàn ông, là nhu cầu sinh lý hết sức bình thường.
[1'> Tuyến thượng thận: nằm phía trên của hai quả thận, tiết ra những hormone cân bằng cơ thể, ví như những hormone chống lại stress, điều tiết huyết áp...
Tô Nhiễm gật đầu một cái, thở dài rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Bốn năm rồi, cô đã rời khỏi thành phố này quá lâu. Thời gian bốn năm, thành phố thay đổi không ít, thậm chí có rất nhiều con đường sầm uất cô không nhận ra. Cô không khỏi hoài nghi, đây là thành phố đã từng thương tổn cô sâu sắc ư?<