Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342882

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2882 lượt.

Thực ra rất nhiều thời điểm điều này chỉ là tương đối. Phụ nữ muốn quên đi sự thất bại trong tình yêu, cách tốt nhất và nhanh nhất chính là bắt đầu bằng tình yêu mới. Nhưng điều này cũng chia ra từng tình huống khác nhau. Nếu bạn vẫn nhớ mãi khôn nguôi quá khứ, vậy thì chỉ có thể trách người đàn ông bên cạnh bạn hiện tại chưa đủ tốt. Ít ra chưa đủ tốt để có thể thay thế hoàn toàn người đàn ông trong mối tình đầy thương tổn bạn đã trải qua trước đó. Nhưng nếu có thể bình tĩnh đối mặt, vậy thì chứng tỏ người đàn ông bên cạnh bạn đã đủ tốt để bạn quên đi đau thương, tốt đến mức đã hoàn toàn thay thế người đàn ông đã qua.
Kiểu tình cảm này thường nảy nở theo thời gian. Khác với mối tình vừa gặp đã yêu của lần đầu, mối tình này là tình cảm tích tụ từ lâu ngày.
Vì vậy, ai nói trong lòng phụ nữ không thể chứa cùng lúc hai người đàn ông? Ai nói phụ nữ sẽ chung thủy mãi với cùng một mối tình?
Tô Nhiễm chưa bao giờ thử phân tích kỹ lưỡng tình cảm với Mộ Thừa rốt cuộc là thế nào. Cô chỉ biết rằng Mộ Thừa như ngọn đèn tỏa sáng. Miễn là có anh, nơi đó sẽ thấy rất an toàn, rất kiên định. Anh là người đàn ông có trách nhiệm vô cùng, phần trách nhiệm này thúc đẩy anh thành một người đàn ông trưởng thành tháo vác. Anh như ánh nắng mặt trời, bạn không cảm giác được nó tồn tại, nhưng rồi lại từng giây từng phút đều cảm giác được nó tồn tại.
Mộ Thừa thấy Tô Nhiễm lần lữa không nói chuyện, chỉ nhìn hộp nhẫn không chớp mắt. Sau đó, anh cầm qua, ánh mắt dịu dàng thấm đầy nghiêm túc và trang trọng. Với sự có mặt của mọi người ở vòng xoay ngựa gỗ, anh chậm rãi quỳ một gối, lấy nhẫn đưa đến trước mặt Tô Nhiễm, khiến mọi người xung quanh đều dừng bước lại, có những cặp tình nhân nhìn bằng cặp mắt ước ao.
"Mộ Thừa, anh mau đứng lên đi. Anh làm gì vậy?" Tô Nhiễm cả kinh, vẻ mặt càng thêm lúng túng.
Cô vừa muốn tiến lên kéo anh đứng dậy, lại nghe anh từ tốn mà kiên định lên tiếng: "Tô Nhiễm, lấy anh nhé."
Tô Nhiễm thoáng chốc luống cuống, đôi mắt Mộ Thừa nghiêm túc vô cùng, giọng nói chân thành đến mức khiến cô khó mà từ chối.
Mọi người xung quanh càng lúc càng tụ lại xem nhiều hơn. Ở nước Pháp lãng mạn này, thực ra hành động như thế này không có gì làm lạ. So với tâm lý giúp vui, mọi người càng mong muốn thấy thêm một đôi tình nhân được hạnh phúc bên nhau mãi mãi. Vì vậy, khi Tô Nhiễm còn đang khiếp sợ, hồi lâu vẫn chưa trả lời thì một người phụ nữ trong đám đông không nén được mà lên tiếng: "Đồng ý đi nào. Người đàn ông tốt như vậy sắp tuyệt chủng rồi. Cô không đồng ý nhất định sẽ hối hận."
Những người khác cũng bắt đầu hùa theo, mắt họ đều chứa chan mong đợi và chúc phúc.
Mộ Thừa quỳ một gối ở đó, môi anh nổi lên ý cười dịu dàng mà anh tuấn, ánh mắt anh trong vắt như mặt nước phẳng lặng. Tô Nhiễm mãi lâu vẫn không trả lời, "niềm vui bất ngờ" này dọa cô rồi. Cô tin Mộ Thừa nhất định là người chồng tốt, nhưng cô thật sự không chắc chắn anh có phải là người đàn ông khiến cô tình nguyện nắm tay đi suốt cuộc đời hay không.
"Tô Nhiễm, anh muốn mang hạnh phúc đến với em. Anh muốn em mỗi ngày đều vui vẻ." Đáy mắt đầy thương yêu trìu mến dành cho cô, thâm tình cất giọng: "Xin em cho anh quyền lợi này được không? Để anh chăm sóc em suốt đời."
"Mộ Thừa, em..." Tô Nhiễm thấy tim mình đập rất nhanh, vượt ngoài khả năng gánh vác và chịu đựng. Mắt cô thấp thoáng bối rối, môi cô khẽ run, "Anh đứng lên trước được không? Em, em thật sự không biết..."
"Tiểu Nhiễm..." Mộ Thừa nhìn cô rất lâu. Có lẽ thấy quá nhiều ánh mắt chờ mong của mọi người xung quanh, cũng sợ như thế này sẽ dọa Tô Nhiễm, anh đứng dậy kéo nhẹ cô đến cạnh mình, cúi đầu nói nhỏ bên tai cô, "Anh yêu em. Xin em hãy tin anh. Những lời này anh nói đều xuất phát từ tận đáy lòng. Xin em cho anh một cơ hội. Dù chỉ là một chút cũng được, để anh chứng mình anh yêu em đến mức nào, được không em?"
"Mộ Thừa, em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này. Chúng ta cứ như mấy năm qua không tốt sao anh?" Gương mặt cô sáng theo ánh đèn lập lòa của vòng xoay ngựa gỗ, ánh mắt cô bất lực mà bàng hoàng.
Cô có thích Mộ Thừa không? Đáp án chắc chắn là có, cô thích Mộ Thừa, thích tất cả mọi thứ thuộc về anh.
Thế nhưng...
Cô có yêu Mộ Thừa không? Đã nhiều năm trôi qua, rốt cuộc cô có yêu anh hay không? Tình cảm yêu mến vốn tồn tại trong lòng cô phải chăng đã sẵn sàng để nâng lên cấp độ mới, phải chăng đã đạt đến tình yêu?
Đôi khi, cô xót xa cho quá khứ mà Mộ Thừa đã từng trải qua. Mỗi lần nhìn anh, cô rất muốn đối với anh tốt hơn một chút, rồi lại tốt hơn một chút. Thế nhưng...
Ánh mắt Tô Nhiễm lơ đãng lướt qua vòng xoay ngựa gỗ, cô bỗng cảm thấy đau buồn mờ mịt vẫn luôn quay chung quanh mình. Cô không biết bản thân đang chờ mong điều gì, hay là cô vẫn chưa sẵn sàng để tiếp nhận, vẫn chưa thật sự tìm lại được khả năng để yêu.
Mộ Thừa nghe vậy, giơ tay vuốt nhẹ tóc cô, ánh mắt ngập tràn thương yêu, "Đừng vội cự tuyệt anh. Cho anh một cơ hội, cũng cho bản thân em một cơ hội để yêu. Em không cần trả lời anh ngay lập tức. Anh từng nói anh sẵn lòng đợi em, đợi đến