Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 134563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/563 lượt.
Diệc Phong giới thiệu. Câu lạc bộ này tọa lạc trên bờ hồ, phong cảnh xung quanh khá đẹp. Bên ngoài thiết kế đơn giản, nhưng vào cửa lại có người phụ trách xác nhận thân phận. Từ thái độ chuyên nghiệp của bồi bàn, có thể thấy nơi này không giống với những chỗ khác.
Diệp Phàm rất hiếm khi bước vào nơi cao cấp như thế này. Chỉ có một lần duy nhất vào một nhà hàng Tây cao cấp chính là bị Mã Ly kéo đi xem mắt. Khi tiếp nhận hình tượng đại ca bốn bể đều là anh em của anh ta, đã khiến hai cô gái chưa ăn được miếng cơm đã tìm cớ chạy thoát thân. Sau đó hai cô gái ăn mặc bộ lễ phục giá cả xa xỉ cùng ngồi ăn đồ nướng trên vỉa hè, mất hết cả hình tượng. Mỗi khi nhớ đến đó, cả hai đều không nhịn được bật cười.
“Em đang nghĩ gì thế?” Đoàn Diệc Phong thấy cô bỗng cười khúc khích, liền mở miệng hỏi.
Diệp Phàm lấy lại tinh thần, phát hiện bản thân đã thất thần nên có hơi xấu hổ. Cô đem chuyện năm đó ra kể với Đoàn Diệc Phong. Cô vốn tưởng anh sẽ cười chê cô, không ngờ anh lại nghiêm túc gật đầu, “Ý kiến này không tệ, lần sau chúng ta có thể thử xem sao.”
Thử cái gì? Thử mặc lễ phục rồi ngồi ăn đồ nướng bên vỉa hè sao? Diệp Phàm cố gắng căng não ra, nhưng bản thân vẫn không cách nào tưởng tượng cảnh Đoàn Diệc Phong đứng trên phố ăn đồ nướng thì sẽ có hình ảnh ra sao. Cuối cùng cô nghĩ sẽ đổ vỡ hình tượng mất.
Cách giờ ăn tối vẫn còn sớm lắm, vì thế Đoàn Diệc Phong đề nghị đi chơi bowling. Diệp Phàm đối với hoạt động thể thao ngoại lai du nhập vào này… Nói chính xác là tất cả những hoạt động cần có thể lực thật ra cô làm thế nào cũng không thấy hứng thú. Nhưng nếu có cơ hội, thì đi chơi thử cũng không sao. Nhưng không ngờ rằng, vừa đi được nửa đường đã bị quầy bánh ngọt ăn vặt hấp dẫn.
Nói thật thì, cô từ sáng đến giờ, ngoại trừ ba tách cà phê ra, gần như không ăn gì cả. Bây giờ lại thấy những chiếc bánh ngọt được làm đẹp đẽ kia, nhất thời có một loại ham muốn giống như bạn chồn gặp thịt gà, nhìn nó chằm chặp không rời mắt.
“Muốn ăn sao?” Đoàn Diệc Phong hỏi.
Diệp Phàm thành thật gật đầu, “thật ra em có hơi đói…” Ngẫm lại, nếu cô nói thẳng quá thì không ổn lắm, vội bổ sung thêm một câu, “Nhưng đợi lát nữa ăn cũng được, vẫn nên…”
Cô còn chưa nói xong, Đoàn Diệc Phong đã kéo cô sang đó.
Rất nhiều người không có cách nào cưỡng lại sự cám dỗ của đồ ngọt, Diệp Phàm cũng không ngoại lệ. Một ly tiramisu nho nhỏ đủ để làm tâm hồn cô lâng lâng, thế cho nên ngay cả khóe miệng dính một ít sữa ca cao mà cô cũng không nhận ra.
Đoàn Diệc Phong cảm thấy rất thú vị. Anh đã gặp nhiều kiểu phụ nữ khác nhau, có người gặp đồ ngọt e rằng tránh còn không kịp, cũng có người ăn rất ngon miệng, có người ăn ngốn ăn nghiến. Nhưng anh chưa từng thấy ai giống như Diệp Phàm. Ly bánh ngọt đặt trên bàn, trước tiên cô sẽ ngắm nghía một lần, sau đó chậm rãi múc một thìa bỏ vào miệng. Chân mày tự nhiên cong lại thành hình trăng lưỡi liềm.
Nên dùng cái gì để hình dung cô ấy nhỉ? Đoàn Diệc Phong yên lặng nhìn cô, bỗng dưng nhớ đến cụm từ, thành kính ngoan đạo.
Đúng vậy, thái độ của cô đối với đồ ăn luôn thành kính như vậy. Bất kể là bánh tiramisu đang ăn, hay là tô mì bò mà hai người họ cùng ăn trước đây, thì lúc ăn cô luôn luôn xuất thần như thế, giống như trước mắt đang để một món ăn ngon có thể tinh lọc tâm hồn, vứt mọi phiền não sau lưng. Nhìn cô như vậy, cuối cùng anh cảm thấy ly tiramisu trên bàn càng thêm thơm ngon quyến rũ lạ thường.
Diệp Phàm không chú ý đến Đoàn Diệc Phong lúc này đang ngắm cô chăm chú, ánh mắt của cô hoàn toàn đặt trên miếng bánh tiramisu hấp dẫn trước mặt.
“À, Tần Nặc, tôi có chút ấn tượng.” Đoàn Diệc Phong cũng đưa tay ra, bắt tay cùng cậu ta.
“Anh rể, A Nặc rất sùng bái anh. Anh có cơ hội phải chỉ bảo dạy dỗ anh ấy nha.” Tư Thiến Thiến bỗng nhiên chủ động bước đến, khoác ở cánh tay của Tần Nặc. Trai đẹp gái xinh, càng thêm chói mắt.
Diệp Phàm không thể nói chen vào, nên buộc lòng phải ngồi yên bên cạnh, lẳng lặng nhìn. Cô cảm thấy có gì đó kỳ quái, nhưng không nói nên lời.
“Anh rể, chúng em cũng đến đây ăn. Nếu đã có duyên như vậy, chi bằng cùng ăn với nhau đi?” Tư Thiến Thiến đề nghị.
Đoàn Diệc Phong không nói, mắt nhìn Diệp Phàm, hỏi ý kiến của cô.
Diệp Phàm hoàn hồn, nhanh nhẹn gật đầu: “Được ạ, chúng ta cùng ăn đi, càng đông càng vui mà!”
Ánh mắt Tư Thiến Thiến nhìn cô rõ ràng là khinh thường, kéo Tần Nặc đang đứng bên cạnh, nói một câu “Đi thôi”. Cô ta hất đầu, cao ngạo đi trước, bộ dạng như một con chim trĩ khệnh khạng. Song Tần Nặc lại khác, anh ta vẫn quay đầu lại, lễ độ gật đầu với cô, khiến Diệp Phàm cuối cùng cũng không đến mức quá xấu hổ.
Nhìn tình hình này, Diệp Phàm có chút bất đắc dĩ. Bữa tối tốt đẹp này, sao bỗng nhiên lại biến thành như vậy? Không phải là cô thấy phiền khi ăn cơm với người khác, chỉ là lòng thù địch của cô em vợ này thể hiện đối với cô quá rõ ràng. Bây giờ cô ta còn muốn ăn cùng nhau, ước chừng một lát nữa chắc chắn sẽ vô cùng tẻ nhạt.
Trời ơi, cuộc sống không ở