XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 134561

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/561 lượt.

g toilet, thầm nghĩ vào giờ này chắc cũng được rồi. Tư Thiến Thiến cùng tâm tư chết tiệt kia mau mau thả họ về nhà đi thôi. Chẳng ngờ bản thân vừa quẹo một phát, chợt nghe phía trước có tiếng người tranh cãi. Cô đứng lại vểnh tai lắng nghe, sao giọng điệu hơi quen nhỉ? Vì vậy cô hiếu kỳ lắng nghe tiếp.
“Anh như vậy là có ý gì?” Đây rõ ràng là giọng của Tư Thiến Thiến.
“Tôi có ý gì ư? Sao cô không hỏi bản thân mình xem? Cô dẫn tôi đến đây, rốt cuộc xuất phát từ mục đích gì.” Tần Nặc cười nhạt.
“Anh khỏi cần ở đây giả vờ thanh cao. Anh đến đây với tôi đơn giản là muốn mời anh rể viết bài hát cho. Tôi cũng luôn luôn giúp anh thực hiện được, anh còn muốn thế nào nữa?”
“Phải không? Sao tôi lại thấy toàn bộ tâm tư của cô đều đặt trên người anh rể của cô nhỉ?”
Bị nói trúng tim đen, ngược lại Tư Thiến Thiến không giận, chỉ cười lạnh: “Mục đích của tôi là gì không cần anh xen vào. Mọi người lợi dụng lẫn nhau, không ai thanh cao hơn ai cả.”
“Tôi cũng không nói tôi thanh cao. Nếu là nói mọi người lợi dụng lẫn nhau, vậy tôi đây cũng có quyền lựa chọn. Tự nhiên bây giờ tôi không muốn hợp tác với cô nữa. Cô muốn làm gì, thì mời người tài giỏi khác đi.” Tần Nặc nói xong, khẽ cười khẩy một cái rồi bỏ đi. Anh ta vừa hay gặp Diệp Phàm đang đứng sững sờ ở chỗ rẽ.
Anh ta cười gian với cô, đưa tay làm động tác chớ có lên tiếng.
Diệp Phàm hiểu ý, nhanh chân đến trốn ở một góc tối gần đó. Cùng lúc đó, Tư Thiến Thiến tức giận đùng đùng đi qua. Bởi vì đang tức giận nên cô ta không phát hiện Diệp Phàm đang đứng ở đó.
“Phù…”
Nhìn hai người không dính dáng gì nhau, bóng lưng đi mỗi hướng, Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm. Cùng lúc đó cô bỗng nhiên hiểu rõ, vì sao có nhiều người thích xem tin đồn của các ngôi sao như vậy. Hóa ra những chuyện hậu trường, tin tức cẩu huyết thực sự đặc sắc hơn trên TV nhiều à!






“Tiểu Phàm!” Lúc giọng hét của mẹ Diệp Phàm vang lên, cô biết mình đã ngủ dậy muộn rồi.
Cô ba chân bốn cẳng vùng dậy từ trên giường, đi đánh răng rửa mặt, hoạt động liên tục.
Còn mẹ cô thì đang thong thả ngồi trước máy vi tính, một mặt cầm dao thái rau, mặt khác xem tin tức, nhân tiện quở trách con gái: “Con gái lớn thế này rồi mà không tự giác, không chịu dậy cho đến khi mẹ kêu. Sau này lấy chồng, để xem còn có ai kêu con dậy không…”
Tiếng cằn nhằn truyền đến lỗ tai của Diệp Phàm trong lúc đang rửa mặt. Cô đã sớm luyện thành thói quen, vừa rửa mặt vừa trơ lưng với những lời mẹ nói. Mỗi ngày đều là những câu này, yêu cầu đổi sang câu khác à!
Vào lúc này, âm thanh lải nhải của mẹ cô ở bên ngoài bỗng nhiên đứt đoạn. Một lúc sau, cô chỉ nghe tiếng mẹ cô đột nhiên reo vang: “Ồ? Tiểu Phàm à, con mau ra đây, mau đến xem này!”
Nói xong, bà quay đầu lại tiếp tục xem tin tức kia, lẩm bẩm: “Xem ra mình vẫn chưa già mà, mắt nhìn vẫn còn quá tốt. Nhưng mà nói đi phải nói lại, ngôi sao này ăn mặc cũng không đẹp hơn con gái nhà mình là bao, con gái mình còn đẹp hơn ấy chứ. Người đàn ông bên cạnh, ánh mắt nhìn cái gì…”
Diệp Phàm chạy một hơi xuống lầu, chen chúc trên xe buýt cho đến khi tới trạm. Cô mới phát hiện mồ hôi ướt đầy trán, trái tim cũng đập thình thịch.
Tình huống ban nãy thật sự là quá nguy hiểm, chỉ còn kém một chút xíu xìu xiu nữa thôi, là mẹ cô đã phát hiện ra rồi. Ngộ nhỡ nó thực sự xảy ra, cô nên khai báo thành thật như thế nào đây? Diệp Phàm tưởng tượng trong lòng các tình huống có thể phát sinh, thấm thoát đã đến cơ quan rồi. Cô vừa quẹt thẻ xong, chợt nghe tiếng trò chuyện to nhỏ của hai đồng nghiệp đang đứng đợi thang máy.
“Tôi vừa thấy cô ta đến rồi!”
“Vậy à, không phải là đến nhận tiền lương chứ?”
“Ai biết đâu, nói không chừng cô ta có thủ đoạn nào đó…”
Diệp Phàm đang phiền muộn, không có tâm trạng đâu đi nghe người ta tán dóc. Nhưng trong lời của hai người đó, rõ ràng xuất hiện cái tên Mã Ly, cô nhất thời kinh ngạc. Đó có phải là Mã Ly đã đi làm lại rồi chăng? Diệp Phàm nhanh chân lẹ bước chạy ào vào phòng làm việc.
Quả nhiên, vừa mới chạy vào phòng, cô đã thấy có không ít người đang vây quanh bàn làm việc của Mã Ly. Còn cô gái kia thì cả người phát sáng, đang sôi nổi nói cười với mọi người.
Giỏi lắm, người khác lo lắng cho cô ta muốn chết. Cô ta thì vui rồi, không báo một tiếng đã trở lại!
Diệp Phàm thoáng cái đã phát cáu, không nói lời nào hậm hực sang đó.
Mã Ly liếc mắt thấy cô, lao ra khỏi đám người, hớn hở reo: “Diệp tử, chị nhớ em muốn chết hà!” Cô vẫn rạng rỡ sôi động như trước, sức sống mãnh liệt như sóng biển cuộn trào.
Vừa rồi, cô vẫn còn giận, mới được ôm một cái liền quăng đi mất. Diệp Phàm liền tự hỏi, lúc cô nàng này bỏ đi vẫn còn đang lo âu, hôm nay trở về lại giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Phải chăng cô nàng đã cảm hóa được thái hậu Thẩm gia rồi sao?
Cô muốn hỏi, nhưng ngại ở đây nhiều người nên vẫn không mở miệng.
Diệp Phàm không hỏi, Mã Ly cũng không đề cập đến. Làm việc rồi tám chuyện, vẫn rất bình thường so với mọi khi.
Cuối cùng cũng đến giờ ăn c