Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 134556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/556 lượt.

trai của cậu, tớ sẽ cố gắng. Cậu đừng quá lo lắng. Cậu cứ lo kiếm thật nhiều tiền, mời tớ uống rượu là được.”
“Một lời đã định?”
“Một lời đã định!”
Hai người bạn tốt lâu ngày mới gặp lại, đập tay xác định, rồi phất tay tạm biệt.
Trên đường trở về, Diệp Phàm dọc đường cười suốt.
Đoàn Diệc Phong nhìn cô qua gương chiếu hậu, cảm thấy kỳ lạ, liền hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì mà vui vậy?”
Diệp Phàm vui tươi hớn hở mà quay đầu nói: “Em nói ra thì anh không được cười em nha!”
“Ừ.”
“Em đang nghĩ đến một chuyện ạ. Lúc em đi học thấy thầy hiệu trưởng thì luôn luôn cúi đầu chào thầy, thầy hiệu trưởng bảo được, cho phép mới dám đi. Không ngờ có một ngày lãnh đạo nhà trường cũng có thể gọi em là chị dâu, lúc đầu còn thấy không được tự nhiên lắm, bây giờ nhớ lại thì lại thấy thật ra rất thỏa mãn…”
Diệp Phàm vừa nói xong, Đoàn Diệc Phong “phụt” cười một tiếng, “Thật ra tính tình của cậu ta vẫn không thay đổi, cõ lẽ liên quan đến nghề nghiệp đó.”
“Đúng à, hằng ngày ở cùng với con nít, trái tim sao có thể dễ dàng già đi được… Đúng rồi! Các anh trước đây cùng lập ban nhạc sao?”
“Đúng vậy, cậu ấy là tay bass, nhìn không ra đúng không?”
Diệp Phàm thành thật gật đầu, “Hoàn toàn không nhận ra luôn đó, Em còn tưởng anh ấy cùng lắm là một tay trống. Vậy còn anh chơi gì?”
“Anh chơi guitar.” Anh nói.
“Vậy ai là hát chính?”
Hát chính sao? Đoàn Diệc Phong đưa mắt nhìn dòng xe cộ lướt qua trước mặt, thản nhiên nói: “Bọn anh không có hát chính.”






Nhờ ơn sự cố gắng của Vương Soái, hơn một tháng sau, đơn nhập học của Đoàn Dự rốt cuộc cũng được chấp nhận. Cuối cùng Đoàn Diệc Phong cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Anh trước tiên gọi điện thoại báo cho Diệp Phàm biết.
Lúc đó Diệp Phàm đang ở nhà vừa xem TV, vừa giúp mẹ lột đậu nành để nấu ăn. Khi Đoàn Diệc Phong gọi điện đến, cô vui vẻ vô cùng. Hai người trò chuyện vài câu, Đoàn Diệc Phong liền hẹn cô ra ngoài ăn cơm.
“Được ạ, để em nói với mẹ em một tiếng, không ở nhà ăn cơm đã.”
“Vậy anh chờ em ở đầu đường.”
“Đi liền!” Diệp Phàm cúp điện thoại, la lớn với mẹ cô đang trong phòng bếp: “Mẹ ơi, con hôm nay đi ra ngoài ăn.”
Diệp Phàm mở cửa xe ngồi vào trong. Cô vừa mới ngồi xong xuôi, Đoàn Diệc Phong đã đưa điện thoại trong tay cho cô: “Tiểu Dự muốn nói chuyện với em.”
Diệp Phàm mới nhận điện thoại, đã nghe thấy âm thanh vênh vang của Đoàn Dự truyền từ điện thoại đến, “Mẹ ơi, ba nói với con hai tháng nữa là con có thể đi học rồi.”
“Đúng vậy. Thế con có vui không?”
“Đương nhiên là vui ạ! Mẹ ơi, sau này mẹ mỗi ngày đều đưa con đến trường nha!”
“Không thành vấn đề! Nhưng mà với điều kiện con phải học thật giỏi.”
“Được ạ. Vậy lần sau mẹ sang đây, chúng ta phải móc ngoéo!” Giọng nói nghiêm túc của cậu bé kia khiến người ta phải bật cười.
Đứa trẻ này! Diệp Phàm cười tươi: “Được, lần tới chúng ta móc ngoéo ký tên, một trăm năm không được thay đổi!”
Đoàn Diệc Phong lái xe, nhìn bộ dạng như một đứa trẻ của cô qua gương chiếu hậu, anh không nhịn được cong môi cười.
Địa điểm ăn tối được chọn là một nhà hàng có kiến trúc phong cách kỳ lạ. Tên nhà hàng rất đẹp, gọi là “Lời thú tội”. Ông chủ là một người Pháp chính hiệu, từng tấc da thịt đến xương cốt đều chứa tế bào lãng mạn. Ông ấy không chỉ cho lắp đặt trang trí nhà hàng là cả một bầu không khí tình yêu nồng nàn, lại còn hay tổ chức các hoạt động, nhận được sự hoan nghênh của các đôi vợ chồng hoặc những cặp tình nhân trẻ tuổi.
Hai người Diệp Phàm đến ngồi vào chỗ của mình chưa được bao lâu, thì có một MC mặc bộ đồ vest lên sân khấu, cười nói: “Kính thưa các quý ông, quý cô. Hôm nay các vị chọn đến đây dùng cơm là một lựa chọn vô cùng sáng suốt. Bởi vì hôm nay là một ngàn ba mươi bốn ngày nhà hàng mở cửa, biết con số này có ý nghĩa gì không? Một đời một kiếp, mãi mãi không cách xa! Để chúc mừng ngày đặc biệt này, nhà hàng quyết định tổ chức một sự kiện. Đó chính là tất cả những khách hàng nào muốn lên sân khấu bày tỏ, buộc lòng phải nói rõ ai là đối tượng. Bất luận đó là nam hay nữ, chỉ cần đồng ý hôn bạn một cái, thì toàn bộ chi phí của bữa tối đều được miễn phí!”
Lời nói vừa dứt, toàn bộ nhà hàng nhất thời ồn ào, không ít đàn ông xoa tay, rục rịch chuẩn bị.
Thấy bầu không khí được đẩy lên cao, MC lập tức chuyển đề tài câu chuyện: “Nhưng mà để không bị lỗ vốn, người lên sân khấu tỏ tình phải biểu diễn tự do trong mười phút!”
Sao cơ? Phải biểu diễn! Những bàn tay giơ lên đều nháo nhào rụt trở lại.
Diệp Phàm ngồi một bên nghe thế líu lưỡi không nói nên lời. Không hổ danh là người nước ngoài nghĩ ra được chủ ý hay, đủ đau khổ à.
Cô đang sụt sịt tiếc rẻ, thì đã thấy một chàng trai trẻ lớn gan giơ tay lên.
“Vị khách này, xin hỏi bạn muốn vì người yêu biểu diễn cái gì đây?”
Người đàn ông có vài phần giống Quách Đông Lâm[1'> này nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi nói: “Hát!”
[1'> Quách Đông Lâm: sinh năm 1961, là một diễn viên hài của Trung Quốc, tốt nghiệp học viện hí kịch Thượng Hải.