Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341094

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1094 lượt.

không có gì, không có gì cho cô cả. Vì vậy anh không có tư cách có được cô.
Nhan Bác thở dài. “Tô Cẩn, hãy nghe anh nói. Anh bây giờ không có gì xứng đáng với em. Anh sợ mình không mua nổi chiếc áo mà em thích, sợ sẽ phải tiêu tiền của em để sống qua ngày, càng sợ chúng ta có một ngày sẽ giống như thế này mà đánh mất nhau.”
“Không đâu, Nhan Bác, anh ở lại đây... Em chưa nói với anh, thực ra bố em, ông... Anh sẽ có việc làm, chúng ta nhất định sẽ tốt thôi…” Tô Cẩn nói ngắt quãng.
“Em vẫn không hiểu…” Giọng anh như một tiếng thở dài.
Cô không hiểu, tại sao yêu một người lại không thể thỏa hiệp? Cô có thể vì yêu anh mà vứt bỏ lòng tự trọng, thậm chí đánh mất cả chính mình. Tại sao anh không thể vì cô mà vứt bỏ nguyên tắc của mình?
Nói cho cùng, có lẽ là vì anh không yêu cô, hoặc tình yêu ấy không đủ lớn.
Anh nói: “Chúng ta sẽ cùng từ từ nghĩ lại…”
Sau đêm đó, quan hệ giữa hai người lại thêm phần lạnh nhạt, giống như sợi dây đàn bị kéo căng, chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể khiến nó bị đứt, làm tổn thương mình, tổn thương cả đối phương.
Cả hai đều cẩn thận, dè dặt, không để chạm vào đường biên giới cuối cùng đó.
Trong trường dần dần có tin đồn Nhan Bác từ bỏ học nghiên cứu sinh là bởi vì có cơ hội nhận được học bổng đi du học nước ngoài. Nhưng tại sao lại có cơ hội này thì mỗi người nói một cách khác nhau.
Có người tìm đến Tô Cẩn để xác định rõ thực hư. Cô chỉ cười, không trả lời, bởi vì cô không biết phải trả lời thế nào. Bản thân cô cũng không biết gì cả. Tin tức cô biết được so với bất kỳ ai bên ngoài có hơn nhau là mấy.
Anh đã từng đồng ý với cô, trong mỗi quyết định của anh sau này sẽ đều có cô, khi quyết định bất kỳ điều gì, anh cũng sẽ nói cho cô biết.
Nhưng rốt cuộc anh vẫn chưa làm được điều đó.
Tô Cẩn sẽ không đuổi theo, hỏi anh ở đâu, làm gì. Cô chỉ đợi, chỉ có đợi mà thôi. Đợi anh nghĩ thông, hay đợi chính mình nghĩ thông.
Cô cũng không nói với ai, giữa họ đang có vấn đề. Bởi vì con đường này là do cô chọn, giống như bố cô từng nói: “Dù hậu quả có thế nào, con phải tự mình gánh chịu.”
Cho nên cô chỉ có thể để mặc họ càng lúc càng xa.






Thời hoàng kim của bạn, năm đói kém của tôi. Đối với anh, cô rốt cuộc là cái gì đây?
Chờ đợi là đau khổ, Tô Cẩn không còn nhớ đã bao ngày rồi cô không nhìn thấy bóng dáng Nhan Bác, không được nghe anh nói. Cho nên, khi điện thoại bỗng nhiên đổ chuông, cô tự nhiên quên mất câu đầu tiên phải nói gì.
Giọng nói của Nhan Bác có chút trầm xuống: “Tối nay lớp anh tổ chức tiệc chia tay, bọn họ hỏi em có muốn cùng đi không?”
Với tính cách của Tô Cẩn, dù đi đâu cô cũng rất hào hứng. Hai năm ở bên Nhan Bác, quan hệ giữa cô và lớp anh cũng rất thân mật. Điều này khiến nhiều người khó mà tưởng tượng được.
Cô biết, đây là cơ hội tốt để hàn gắn những rạn nứt giữa hai người. Cô lại cùng anh vui vẻ chuyện trò, hỏi han anh rốt cuộc định thế nào.
“Chị à, em sợ là chị đi lần này phí công rồi. Bởi vì em biết Nhan Bác là người như thế nào. Chị phải hiểu là, chị đến tìm em cũng chẳng có ích gì. Thực sự người có thể lựa chọn không phải là em, mà là Nhan Bác.”
Ninh Đình hơi nhíu mày. “Chị biết, mình đã muộn rồi. Chị yêu anh ấy trước em, một lòng thích anh ấy đã tròn ba năm, nhưng trước nay không hề có can đảm nói cho ai biết. Chị đã chứng kiến cảnh em theo đuổi anh ấy, thấy hai người yêu nhau, thấy ánh mắt anh ấy nhìn vào mắt em ngày càng nồng ấm. Đôi lúc, chị rất ngưỡng mộ em, có được lòng dũng cảm và quyết tâm không lùi bước.” Cô ấy nói rất chân thành. “Chị lúc nào cũng nghĩ, nếu như năm đó mình cũng dũng cảm được như em thì liệu anh ấy có chấp nhận chị không? Tô Cẩn, niềm tự hào của em có được là nhờ chính bản thân mình, còn niềm tự hào của chị là do người khác mang đến. Cho nên mãi mãi chị cũng không thể dũng cảm được như em. Càng ngày chị càng thấy mình tự ti hơn, em không thể biết được cảm giác đó đâu. Có những ngày, những đêm, chị bị niềm khao khát vô vọng, tình yêu, lòng đố kỵ và sự oán hận trong lòng giày vò đến mức chỉ muốn lập tức rời khỏi thế giới này. Suy nghĩ nhỏ mọn ấy từng chút, từng chút một gặm nhấm trái tim chị, khiến chị thấy mình càng ngày càng xấu xa, nhưng lại không sao kiểm soát nổi.”
Ninh Đình cười cay đắng. Tô Cẩn nhìn cô ấy, chăm chú nghe cô ấy bộc bạch tình cảm của mình đối với Nhan Bác, đột nhiên cảm thấy cô ấy còn thảm hại hơn mình. Chí ít, cô cũng đã từng được yêu và từng hối hận.
Ninh Đình tiếp tục: “Chị biết lúc này chen vào thì thật là một việc chẳng đạo đức gì. Có thể sau này tự chị cũng cảm thấy khinh thường hành vi của mình. Nhưng mà Tô Cẩn, chị yêu Nhan Bác, không hề kém gì em. Chị bây giờ đã không cam tâm, lại có cơ hội thế này, sao chị không thể không tranh đấu cơ chứ?”
Tô Cẩn lặng lẽ nghe. Thật lạ, cô không cảm thấy đau lòng mà chỉ thấy mệt mỏi. Cô nghĩ, có lẽ Ninh Đình cũng đúng, vậy thì ai mới là người sai?
Tô Cẩn thở dài. “Chị cho rằng Nhan Bác là người đàn ông dễ chấp nhận sự an bài của người khác sao?


80s toys - Atari. I still have