Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341104
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1104 lượt.
Hôm nay, cứ coi như chị thuyết phục được em, cũng chưa chắc đã thuyết phục được anh ấy.”
Ninh Đình kiên định trả lời: “Chị biết. Nhưng chị muốn thử xem. Đây là cơ hội cuối cùng của chị. Rời bỏ em, anh ấy sẽ có nhiều lựa chọn hơn.”
“Chị à, chị còn ngây thơ hơn cả em đấy!”
“Thật sao? Chị ngây thơ, nhưng chị tin rằng ngây thơ cũng chẳng có hại gì.” Ninh Đình lại nói: “Tối hôm đi ăn tiệc chia tay, là chị đưa anh ấy về nhà. Một người con trai đã uống rượu say mèm và một người con gái đã yêu người đó suốt ba năm, em nói xem đã xảy ra chuyện gì?”
Tô Cẩn đột nhiên ngẩng lên, cô cảm thấy lạnh cả sống lưng. Một người con gái đã lấy danh dự của mình ra mà đặt cược thì cô không thể nào bì kịp. Ninh Đình dũng cảm hơn cô, bạo dạn hơn cô là vì cô ấy chẳng có gì để mất.
Nhưng Tô Cẩn thì khác, cô đã từng mất, mất tất cả.
Anh không cần cô, cô cầu xin anh như thế, anh vẫn không cần. Thế nhưng anh lại dễ dàng để một người phụ nữ khác đưa về nhà.
Anh không cần sự giúp đỡ của cô. Cô cứ nghĩ anh làm thế là vì lòng kiêu ngạo của một người đàn ông. Nhưng khi nghe thấy mọi người đều nói, có một người con gái đã vì yêu anh mà đấu tranh để anh được nằm trong danh sách những người được đi du học...
Thì ra anh không cần cô, không muốn chấp nhận món quà của cô.
Đối với anh, cô rốt cuộc là cái gì đây?
Trong giấc mộng của mình, cô đã quên đi cả thời gian, đánh mất những năm tháng đẹp đẽ nhất.
Đến cả sinh nhật của cô, Nhan Bác cũng không xuất hiện.
Hôm đó, Tô Cẩn ra khỏi ký túc từ rất sớm, mua một chiếc bánh ga tô, rồi vô thức đến trước cửa nhà Nhan Bác. Thời khắc chạm vào tay nắm cửa, cô dường như cảm thấy mình đã không còn đủ can đảm bước qua cánh cửa này nữa.
Nhưng cuối cùng cô vẫn bước vào. Chí ít, cô cũng muốn được cùng anh vui vẻ tổ chức sinh nhật lần cuối.
Khi Nhan Bác quay về, Tô Cẩn đã ngủ gục trên bàn làm việc. Cô có vẻ rất mệt mỏi, ngay cả trong lúc ngủ cũng không xóa được hết nét u sầu trên khuôn mặt.
Anh nhè nhẹ bước đến, định bế cô vào phòng ngủ. Cô ngủ không sâu, hơi động một tí là choàng tỉnh. Nhìn thấy anh, cô mỉm cười nói: “Về rồi à? Em đi hâm nóng thức ăn, anh đợi nhé.”
Nhan Bác nhìn thấy chiếc bánh ga tô trên bàn. “Chúc mừng sinh nhật” - hàng chữ tiếng Anh màu đỏ khiến trong lòng anh có cảm giác thê lương, cô tịch.
Cô tự mình đi mua bánh sinh nhật, cảm giác ấy thế nào? Sinh nhật này của cô, liệu có vui vẻ không?
Anh quay lưng lại phía cô, khẽ nói: “Xin lỗi, anh đã không thể tổ chức sinh nhật cho em.”
“Không có gì, năm nào chẳng có sinh nhật.”
Cô cắt một miếng bánh đưa cho anh. “Anh có muốn thử một miếng không? Là vị hoa quả mà anh thích đấy.”
Đã rất lâu rồi, anh không nhìn thấy nụ cười của cô. Mỗi lần lấy hết can đảm đến tìm cô, anh lại sợ kết quả càng tồi tệ.
Cô cười, nụ cười yếu ớt chứ không còn rạng rỡ như trước đây. Anh chỉ cảm thấy nụ cười này rất đẹp, nhưng cũng rất buồn.
“Tô Cẩn, anh có chuyện muốn nói với em...” Anh nghĩ một số chuyện cần phải nói thật với cô.
Không đợi anh nói hết, Tô Cẩn đã ngắt lời: “Em mệt rồi, muốn đi ngủ. Ngày mai nói được không?”
Tô Cẩn vừa nói vừa dọn dẹp đồ đạc trên bàn thì bị Nhan Bác giữ tay lại.
Anh nói: “Em đừng trốn tránh nữa được không?”
Cô vùng vẫy muốn rút tay ra, nhưng rốt cuộc vẫn không sao thoát được. Cô đành bất lực, ngồi xuống, lẩm bẩm: “Em đã nói ngày mai hẵng hay, anh còn muốn gì nữa...”
Nhan Bác muốn cúi xuống để an ủi. Cô hình như đã nhận thấy điều này, cánh tay dịch dịch chuyển, đụng phải một chiếc bát trên bàn.
“Choang” một tiếng, chiếc bát rơi xuống đất vỡ tan.
Tô Cẩn vội vàng khom lưng. Nhan Bác cũng ngồi xổm xuống, muốn chìa tay ra nhưng lại sợ cô phản kháng mà làm tổn thương mình.
“Để anh dọn cho, em đi ngủ đi.”
Tô Cẩn dường như không nghe thấy, tiếp tục nhặt những mảnh vỡ.
Nhặt hết mảnh vỡ, cô ngẩng đầu, đôi mắt tuyệt vọng nhưng kiên định nhìn anh, nói: “Anh muốn nói gì với em?”
Nhìn thấy ánh mắt của cô, Nhan Bác bỗng hoảng sợ, vội vàng né tránh.
Tô Cẩn một khi trong lòng đã xác định thì tuyệt đối sẽ không trốn tránh. Đây là niềm kiêu hãnh cuối cùng của cô.
Cô ngẩng cao đầu, tiếp tục nói: “Không phải anh có điều muốn nói sao? Em đang đợi đây.”
Nhan Bác muốn giữ tay cô, nhưng bị cô đẩy ra. Cô đứng lên, lùi lại hai bước, hai tay chống lên bàn, nhìn thẳng vào mắt anh cho đến khi những giọt nước mắt ấm nóng khiến mắt nhòe đi. Hình ảnh người đứng trước mặt cô càng lúc càng mờ nhạt, không còn chân thực nữa.
“Anh không nói nữa sao? Vậy để em nói.” Cô lau nước mắt, cố gắng kìm nén tiếng khóc: “Nhan Bác, tình yêu không phải là một điều rất vui sao? Nhưng tại sao bây giờ em lại không có một chút cảm giác vui vẻ nào? Những lời đồn đại, anh chưa bao giờ muốn giải thích cho em. Bởi vì anh chưa từng nghĩ tới cảm nhận của em phải không? Cho dù đi đường nào, cho dù anh đi đến đâu, anh chưa bao giờ nghĩ tới em, đúng không? Em muốn biết rốt cuộc trong lòng anh em là cái gì? Em không nỡ nói lời chia tay, bởi vì em biết anh sẽ đau lòng. Đến tận lúc này, em thực sự vẫn sợ