Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341087

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1087 lượt.

i như vậy thường cô đơn hơn những người khác. Cô thương anh. Có lẽ chỉ có cô ở bên, anh mới không che giấu cảm xúc của mình. Trước đây cô đã không biết thì ra yêu một người là như thế.
Cậu Tô Cẩn mỉm cười. “Tiếc là cậu không có cơ hội gặp cậu ta.”
Tô Cẩn cũng cười. “Nếu chúng cháu có thể kiên trì đi đến cùng, sẽ có nhiều cơ hội gặp thôi. Mọi người không nên vì cháu mà lo lắng. Có anh ấy ở bên, cháu thấy mình nhận được nhiều hơn là mất. Cho dù sau này chúng cháu có không đến được với nhau, cháu cũng sẽ bình thản mà chấp nhận.”
“Có vẻ như đối với cậu ta, cháu vẫn chưa đủ tự tin.” Cậu út trêu cô.
“Không phải cháu không tin anh ấy...” Tô Cẩn biện hộ, nhưng nghĩ ngợi một lúc, cô liền cúi đầu.
Cô không phải không tin tưởng anh, mà là không tin chính bản thân mình. Bởi vì tình yêu của cô lớn hơn anh rất nhiều, cuộc đọ sức này ngay từ đầu đã không công bằng.
Tô Cẩn không màng đến chuyện thắng thua, nhưng cô vẫn thấy sợ...
Buổi tối hôm đó, sau khi tiễn cậu út về, Tô Cẩn gọi cho Nhan Bác, nhưng không có ai nghe máy. Cô gọi lại mấy lần đều tắt máy.
Tô Cẩn có uống chút rượu nên thấy hơi buồn ngủ, trong đầu nghĩ sẽ gọi lại cho anh, nhưng rất nhanh, cô buông điện thoại xuống và ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Tô Cẩn bây giờ không giống như trước đây, cả ngày dính lấy anh. Cô muốn đợi anh xong việc, chủ động đến tìm cô.
Anh đã từng đồng ý với cô, bất luận xảy ra chuyện gì nhất định sẽ lập tức báo cho cô biết.
Mấy hôm nay anh không ở đây, Tô Cẩn nghiêm túc suy nghĩ về tương lai của hai người. Bọn họ sắp phải chia tay, làm thế nào để duy trì tình cảm trong khoảng thời gian xa cách, cô vẫn đang tìm cách. Liệu hai năm nữa, cô có thực sự còn muốn ở bên anh như thế này?
Hai người còn có quá nhiều điều chưa hiểu hết về nhau, cô cảm thấy hoang mang, lo lắng. Nỗi hoang mang này lúc nào cũng đeo bám cô.
Tô Cẩn đã nửa tháng không được gặp Nhan Bác, hộp thư nháp trong chiếc di động của cô vẫn còn một loạt tin nhắn chưa được gửi đi. Tin nhắn nào cô cũng viết rất lâu nhưng cuối cùng không có đủ can đảm gửi đi.
Đã từng có thời, cô làm gì cũng không cần suy nghĩ, chỉ cần theo ý của mình. Nhưng bây giờ, cô sợ anh sẽ phiền chán, sợ anh không quay lại, sợ anh không yêu cô nhiều nữa...
Chờ đến khi anh gọi điện, chỉ một câu: “Anh quay lại rồi” cũng khiến cô như choàng tỉnh. Cô nhảy ra khỏi giường, vội vàng lao xuống lầu, vẫn đi đôi dép bông đi trong nhà, từng bước, từng bước chạy trên bậc cầu thang lạnh buốt dường như hòa nhịp với nhịp đập con tim.
Cuối cùng cô cũng gặp được anh.
Chỉ nửa tháng không gặp mà trông anh gầy xọp hẳn đi, đặc biệt là khuôn mặt, trong mắt đầy những tia đỏ ngầu, mắt thâm quầng ẩn giấu những cảm xúc mà cô không sao chạm tới được.
Vòng đai đen quấn trên cánh tay anh sao mà chướng mắt, màu sắc u ám khiến người ta thoạt nhìn đã không cầm nổi nước mắt.
Cô nhớ lại lần đầu tiên gặp anh, anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, không tì vết, trên người như tỏa ánh hào quang rực rỡ khiến cô không sao mở mắt được.
Bây giờ, cô cũng không cách nào mở được mắt, nhưng sao lại đau đến thế, như xát muối vào lòng.
Nụ cười của anh thật thê lương, ngay cả không khí xung quanh cũng trở nên lạnh lẽo.
Bộ dạng này cô trước nay chưa từng thấy. Người cô lạnh toát khi nhìn thấy anh như thế. Nhưng không được, cô phải giữ lại chút hơi ấm cuối cùng để sưởi ấm cho anh, dù chỉ một chút, một chút thôi cũng được.
Tô Cẩn ôm lấy anh, thật chặt, một giây cũng không rời, nước mắt chứa chan, miệng không ngừng líu ríu, nghe không rõ. Phải một lúc lâu sau, Nhan Bác mới nghe ra cô nói: “Anh vẫn còn có em... còn có em... Em mãi mãi ở bên anh…”






Anh nói chúng mình sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời này, nhưng em lại không nhìn thấy mình trong mắt anh.
Gần đến kỳ nghỉ đông, Tô Cẩn thăm dò ý kiến của anh, hỏi: “Có muốn cùng về nhà em đón năm mới không?”
Giọng anh nhàn nhạt: “Không, anh muốn ở lại xem có cơ hội tìm được công việc nào thích hợp không. Trước khi hết năm, anh còn muốn về nhà một chuyến, phải đưa bà nội về quê.”
Lý do của anh hợp tình hợp lý khiến cô không có cách gì ngăn cản, nhưng trong lòng lại vô cùng bất an. Ngay cả khi ôm anh thật chặt, cảm giác đó cũng không vơi đi chút nào.
Nỗi sợ hãi đeo bám cô như hình với bóng, cố vùng vẫy cũng không sao thoát ra được.
Cô mỉm cười, bước vào nhà. “Em đến thăm bà!” Cô vừa ngó nghiêng tìm kiếm vừa hỏi: “Bà đâu?”
“Về quê rồi…” Nhan Bác giúp cô để chiếc va li căng phồng xuống, chau mày nói: “Sao lại mang lắm thế?”
Tô Cẩn cười ngượng nghịu: “Toàn những thứ định biếu bà. Mẹ muốn em mang đến. Nặng lắm!”
Giọng Nhan Bác dịu xuống một chút: “Lẽ ra anh phải đến thăm bác mới phải.”
Cô cầm lấy tay anh. “Cũng thế thôi. Lần sau anh không được phép từ chối đâu đấy.”
Tô Cẩn bước vào phòng mẹ Nhan Bác trước đây, ngẩng lên nhìn thấy bức di ảnh khung đen nền trắng, chân dung một phụ nữ đang mỉm cười nhẹ nhàng, lặng lẽ mà đôn hậu. Tô Cẩn thấy sống mũi cay cay, Nhan Bác đứng bên


Old school Swatch Watches