Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341245

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1245 lượt.

cuối đời!
Nhưng trước nay cô chưa từng tự hỏi, nếu như có một ngày gặp lại anh thì sẽ thế nào đây?






“Đã tới thì an tâm ở lại.”(1) Chẳng qua cũng chỉ là “binh đến thì tướng ngăn, nước đến thì đất chặn” (2).
(1). Một câu thành ngữ. Nguyên ý là đã chiêu an người ta rồi thì phải bố trí ổn thỏa cho người ta. Sau đó còn có nghĩa là đã đến rồi thì yên tâm ở lại thôi.
(2). Một câu thành ngữ. Ý nói dùng biện pháp hợp lý để đối phó, việc đến đâu thì giải quyết đến đó.
Nếu như có một ngày gặp lại anh thì sẽ thế nào đây?
Vì trước nay chưa từng nghĩ đến, cho nên trong giây phút ở trước lối đi đó, cô mới nhận ra mình không do dự, cũng chẳng vùng vẫy, cứ thản nhiên gọi anh: “Viện phó viện Kiểm sát Nhan.”
Tiệc rượu vẫn chưa kết thúc, nhưng Tô Cẩn đã đứng dậy cáo lui. Cô mỉm cười với đôi tân lang tân nương trai tài gái sắc, nói những lời chân thành nhất: “Chúc mừng hai bạn, hai hôm nữa tôi phải đi rồi. Vì ở nhà vẫn còn bao nhiêu đồ đạc chưa thu xếp xong nên tôi phải quay về trước. Chúc hai người sống đến đầu bạc răng long, trăm năm hạnh phúc!”
Chú rể vỗ mạnh vào vai cô, cười nồng nhiệt: “Được, đi Mỹ lấy được bảng vàng trở về, lúc đó đừng quên anh hai đấy nhé!”
Cô mỉm cười, khiêm tốn nói: “Sao có thể thế được?”
Cô dâu cũng cười, huých nhẹ một cái vào chú rể. “Chỉ thích nói đùa thôi!” Rồi quay sang nói với Tô Cẩn: “Lát nữa còn màn tung hoa, hay cậu đợi một chút nữa đi!”
Cô xua xua tay, cười lớn đáp: “Thôi, thôi, để cho người khác đi!”.
Tô Cẩn đứng một lát ở trước cửa nhà hàng, đợi cho mặt bớt đỏ, tinh thần cô cũng tỉnh táo hơn nhiều.
Cô vuốt lại mái tóc bị gió thổi tung sang hai bên, tiếng giày cao gót kêu lộc cộc. Sau đó, cô nhìn thấy Nhan Bác, anh đang nhàn nhã tựa vào chiếc xe hơi.
Tô Cẩn dáng vẻ thanh thản tiếp tục đi về phía trước, coi như không nhìn thấy anh.
Nhưng rất dễ nhận thấy Nhan Bác không có ý lờ cô đi. Khi cô đi tới chỗ anh đang đứng, anh nắm lấy cánh tay phải của cô, giọng trầm xuống nói: “Anh tiễn em.”
Có lẽ đã trút hết những gì cần trút nên Tô Cẩn phản ứng rất bình tĩnh. “Không cần đâu, Nhan Kiểm, nhà em ở gần đây.”
Từ “viện phó viện Kiểm sát Nhan” đến “Nhan Kiểm”, từ những hoảng loạn lúc đầu đến sự bình tĩnh tại thời khắc này, những điều anh làm được, có một ngày, cô cũng có thể làm được.
Cô muốn rút tay về, không ngờ, anh lại không chịu buông: “Từ đây về đến nhà em phải qua bảy ngã tư, rẽ chín chỗ ngoặt... Đoạn đường này, thực sự gần sao?”
Cô bây giờ rốt cuộc không còn là Tô Cẩn của thời đôi mươi nữa. Cô từ từ ngẩng mặt lên: “Đúng thế, đi tàu điện ngầm bốn mươi phút là đến.”
Nhan Bác không để ý đến cô, nhất định kéo cô lên xe.
Tô Cẩn nghĩ đi nghĩ lại, thôi được rồi, “đã tới rồi thì an tâm ở lại”. Chẳng qua chỉ là “binh đến thì tướng ngăn, nước đến thì đất chặn”.
Tô Cẩn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng mỉm cười. Cô hỏi anh: “Nhan Bác, chúng mình như thế này có thú vị không?”
Rõ ràng là nhìn thấy, nhưng lại giả vờ như không; rõ ràng là đã gặp, nhưng lại vờ không quen biết. Anh đưa một nhát dao, tôi chặn bằng thanh kiếm... Như thế có thú vị không?
Thông thường, những người yêu nhau rồi chia tay khi gặp lại thì sẽ thế nào?
Phải chăng nên hỏi một câu: Những năm qua anh sống có tốt không?
Những năm qua anh sống có tốt không?
Tôi không muốn biết, bởi vì tôi sống không tốt chút nào.
Nếu anh nói tốt, tôi sẽ buồn lắm. Nếu anh nói không tốt, tôi sẽ càng buồn hơn.
Hay là không cần hỏi, cũng chẳng cần trả lời?
Anh sống có tốt hay không, tôi sống có tốt hay không, cũng đều không liên quan đến nhau.
Nhan Bác nhìn thẳng con đường phía trước, rất lâu sau mới thấp giọng hỏi: “Đi Mỹ à?”
Có chút rượu trong người, Tô Cẩn lim dim mắt, dựa vào sau thành ghế, thuận miệng “ừm” một tiếng.
“Đi bao lâu?”
Cô hơi chau mày: “Không biết.”
Đúng là không biết thật. Cô đã quyết định vô cùng gấp gáp, có lẽ chỉ là một phút bốc đồng. Đợi đến khi hoàn toàn bình tĩnh trở lại, mọi việc dường như đã an bài.
Không nói gì nữa, cô có vẻ đã ngủ thật rồi. Nhưng đến khi xe dừng, cô nhanh chóng mở bừng mắt, ánh mắt sáng lên.
Tô Cẩn lịch sự nói: “Cám ơn anh đã đưa em về.”
“Vậy... Bao giờ em đi?”
Tô Cẩn khẽ trả lời: “Tháng sau.”
Phía sau truyền đến một tiếng thở dài đầy hàm ý.
Tô Cẩn bước xuống xe rồi quay người gọi anh: “Nhan Bác…”
Anh cao giọng nói: “Ơi?”
Cô rốt cuộc chỉ mỉm cười, sau đó lắc lắc đầu, nói: “Không có gì.”
Chỉ là muốn gọi anh thôi.
Chỉ là muốn nói với anh câu “tạm biệt”.
Nhưng tự nhiên lại không muốn nói nữa bởi vì không muốn gặp lại. Người mà cô thực sự muốn nói lời tạm biệt là Nhan Bác của sáu năm về trước chứ không phải người đang đứng trước mặt.
Cô mỉm cười quay người, tao nhã bước về phía trước… Hình ảnh phía trước mặt và hình ảnh của sáu năm về trước dần dần hợp lại thành một.
Những ký ức trong anh bỗng ùa về. Đêm đó, cô cũng không ngần ngại quay người bỏ đi như thế này, sau đó biến mất khỏi thế giới của anh.
Những năm qua,


XtGem Forum catalog