Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341105
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1105 lượt.
cô cứ thế quay lưng lại với anh, tiến lên phía trước, chưa từng quay đầu nhìn lại.
Cho đến khi gặp lại cô, anh mới phát hiện thì ra cô đã đi xa như vậy rồi, xa đến mức anh không biết làm thế nào để đuổi kịp.
Hai tiếng “Tô Cẩn...” thốt ra từ miệng Nhan Bác một cách hoàn toàn vô thức. Tô Cẩn đã bước vào lối rẽ của tòa nhà, nghe thấy tiếng gọi, liền quay người nghi hoặc nhìn anh.
Nhan Bác dừng lại, nhìn về phía cô, cười hỏi: “Có thể mời anh lên nhà ngồi chơi không?”
Tô Cẩn vô thức chau mày, nhưng vẫn giữ thái độ lịch sự nói: “Hôm nay muộn rồi, để hôm khác đi!”
Nếu như vẫn còn có cơ hội...
Nhan Bác cũng không ép cô, khẽ gật đầu, rồi vẫy tay ra hiệu cô đi vào đi.
Thật ra, anh rất muốn hỏi cô một câu: “Những năm qua em sống có tốt không?”
Bởi vì em sống có tốt hay không đối với anh rất quan trọng.
Vết thương lại một lần nữa rỉ máu, nhưng bạn có thể giấu đi, chỉ cần bạn đủ nhẫn tâm với chính bản thân mình.
Khi Tô Cẩn vừa vào đến nhà, đúng lúc nhận được điện thoại của bà Tô. Giọng điệu của bà vẫn giống mọi khi, vừa oán trách vừa xót xa: “Con xem, người ta ít tuổi hơn con mà đã kết hôn rồi! Con ấy à, rốt cuộc đến bao giờ mới khiến mẹ bớt lo đây?”
Cô biết, bố mẹ rất đau lòng vì cô một mình cô đơn lẻ bóng. Năm đó, cô đau đến chết đi sống lại, là mẹ đã luôn nắm tay cô, nói: “Đừng khóc nữa, đau ở đâu? Nói cho mẹ nghe, mẹ sẽ xoa cho...”
Nếu như không phải vì còn có một mái ấm gia đình như vậy cho cô ẩn náu thì có lẽ cô đã sớm không trụ được rồi.
Cho nên cô mới ngày càng hiểu biết hơn. Ngoài việc không tìm được một người đàn ông tốt để cưới làm chồng như kỳ vọng của bố mẹ, có lẽ cô đã làm được tất cả những việc mà bố mẹ nào cũng kỳ vọng nhất ở con cái mình.
Mẹ vẫn còn cằn nhằn trong điện thoại: “Hành lý đã sắp xếp xong hết chưa? Xem lại xem, đừng để quên thứ gì. Con là chúa hay vứt bừa vứt bãi... Vé thì sao? Đã đặt chưa, gọi để người ta mang đến... À phải rồi, hôm nay mẹ đi cửa hàng bách hóa, mua được một chiếc áo lông cho con mang đi...”
Tô Cẩn vừa nghe vừa trả lời, đột nhiên không kìm chế được nữa, cô bật khóc.
Bà Tô lo lắng, vội vàng hỏi: “Sao thế, sao thế? Không phải mới nói con có hai câu sao?”
Sau đó, cô nghe thấy một tiếng bước chân vội vã ở đầu máy bên kia, lại nghe mẹ cô cao giọng nói: “Tôi sao mà biết được, tự nhiên nó lại khóc!”
Điện thoại được chuyển sang tay bố cô, giọng ông nhẹ nhàng: “Nha đầu, đang yên đang lành, lại khóc gì thế?”
Tô Cẩn lau nước mắt nhưng vẫn nghẹn ngào: “Không có gì, con chỉ sợ đi Mỹ rồi, không được gặp bố mẹ nữa thì sẽ nhớ nhà...”
Rốt cuộc vẫn là ông Tô tâm lý, khéo léo hỏi: “Con gặp chuyện gì phải không?”
Cô lau nước mắt, tiếp tục nói dối: “Không có chuyện gì đâu ạ! Con chỉ tự nhiên hơi buồn một chút thôi. Không biết tại sao mình phải đi xa như thế…” Bên đó cái gì cũng không có, nhưng cô lại cứ khăng khăng đòi đi.
Bố cô ở đầu máy bên kia trầm ngâm một lúc rồi thở dài, nói: “Nếu không muốn đi thì đừng đi nữa, không nên ép buộc mình. Có bố mẹ ở đây, vẫn có thể nuôi được con vài năm nữa...”
Nước mắt lại lã chã rơi, cô ậm ờ vài tiếng rồi vội vàng cúp máy.
Tô Cẩn một mình ngồi trên sofa, lúc nào cũng một mình, một mình ăn cơm, một mình xem ti vi, một mình học bài.
Có phải khi yêu quá mãnh liệt thì kết cục sẽ thê thảm thế này?
Cô không thể tưởng tượng được khi đó mình lại cởi mở như thế. Cho dù cô có thể gọi anh là “Nhan Kiểm”, có thể mỉm cười trước mặt anh thì cô cũng không có cách nào đối mặt với những hồi ức giữa cô và anh.
Sự xuất hiện của anh khiến vết thương của cô lại một lần nữa nhói đau.
Cuối tuần, một vài đồng nghiệp đặt chỗ ở nhà hàng để chia tay cô. Vì phải đi lấy vé trước nên Tô Cẩn đến muộn một chút. Khi bước vào nhà hàng, cô đã nhìn thấy các đồng nghiệp túm tụm ở chiếc ghế dài ngoài cửa, cãi lộn với người phục vụ.
Cô đi đến hỏi: “Có chuyện gì thế?”
“Nhà hàng làm láo, nhường phòng mình đặt cho người khác, lại còn không trả lại.”
Mọi người tụ tập ở ngoài cửa làm ầm ĩ khiến Tô Cẩn đau cả đầu. “Thôi không cần nữa, hay chúng ta ngồi ở đại sảnh cũng được!”
Lập tức có người phản đối: “Không được, dựa vào cái gì chứ? Chúng ta đã đặt trước, bọn họ phải ra đấy ngồi thì có.”
“Đúng thế, bảo bọn họ ra đấy ngồi.”
Tranh luận một hồi mà sự việc vẫn chẳng tiến triển gì, hai bên càng lúc càng to tiếng. Cuối cùng, những người ngồi ở bên trong không kìm được nữa, một người đẩy cửa bước ra, chau mày hỏi: “Chuyện gì thế?”
Có thể do người đó khí thế mạnh mẽ nên mọi người bỗng nhiên im bặt.
Phải đến vài giây không ai nói gì, người đó bước lên trước hai bước, đứng trước mặt Tô Cẩn, hỏi: “Sao lại là em?”
Lạ thật, trước đây có thế nào cũng không gặp mặt. Bây giờ, một tuần lại gặp phải hai lần.
Tô Cẩn ngẩng đầu, hơi chau mày, cười khổ. “Chẳng sao cả, là các anh đã chiếm chỗ bọn em đặt trước.”
Nhìn điệu bộ này, ai cũng biết là hai người bọn họ quen nhau. Giám đốc, nhân viên lập tức thở phào nhẹ nhõm, đi đến hòa giải: “Hóa ra hai vị biết nhau, vậy thì tốt quá! Hai người thử thương lượng xem,