Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341081
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1081 lượt.
cùng em đi dạo trong vườn trường, có được không?”
Cô lặng lẽ giấu bản báo cáo ra sau lưng, rồi đi tới, cười nói: “Được thôi! Đúng lúc em cũng muốn đi dạo.”
Khi cô nghĩ đến anh, anh lập tức xuất hiện trước mặt cô. Khi cô muốn anh đưa cô đi dạo, anh lập tức đứng bên cạnh cô.
Giữa họ dường như có một sợi dây liên kết ngầm mà người ta gọi đó là thần giao cách cảm.
Hóa ra hai người vẫn luôn nhớ về nhau.
Nếu đây không phải là tình yêu, vậy có gì phải đau buồn chứ?
Bỏ lại quá khứ phía sau, phía trước là tương lai của hai người.
Nhan Bác lái xe đến, nhưng ra khỏi cổng trường, anh vẫn không có ý định đi lấy xe.
Đường về nhà Tô Cẩn không xa, hai người đã đi bộ rất lâu, nhưng không thấy mệt.
Trước khi lên lầu, Tô Cẩn nói một câu: “Đi về cẩn thận nhé, tạm biệt!”
Cô biết, tối nay anh bỗng nhiên xuất hiện, có lẽ đã gặp rắc rối gì đó hoặc cũng có thể chỉ vì nhớ nhung.
Bố của Nhan Bác? Tô Cẩn chăm chú nhìn anh. Anh hiếm khi đề cập đến cha mình. Đó là nỗi đau của anh. Vậy mà lúc này, anh lại muốn mở lòng ra với cô, tất cả, thẳng thắn, không che giấu điều gì sao? Tô Cẩn bỗng cảm thấy run sợ. Sự chân thành này, anh đã để cô phải chờ đợi quá lâu.
“Chuyện của bố anh, trước đây anh không muốn đối mặt, là vì bất luận chân tướng thế nào, bản thân anh cũng không cách nào chịu đựng được. Nhưng bây giờ, anh nghĩ, chỉ có vạch trần được chân tướng sự việc năm đó, anh mới có thể cảm thấy tự do, sống đúng với con người mình. Lần này quay về, chủ yếu cũng là vì chuyện này. Nhưng càng điều tra kỹ, anh càng cảm thấy không đơn giản như anh nghĩ… Có lúc, anh cảm thấy bất lực và bất an. Nhưng lần này, anh tuyệt đối sẽ không từ bỏ. Cho nên, xin em hãy cho anh thêm thời gian, anh muốn điều tra cho rõ chân tướng sự việc, sau đó sẽ quay lại, sẽ quay về bên em.”
Thời gian dường như ngừng lại, vạn vật xung quanh cũng như hóa đá. Tô Cẩn nhìn anh, nhận thấy rõ vẻ mệt mỏi của anh.
Cô bước tới, đứng sát gần anh, nhẹ nhàng ôm lấy anh. Cô gục đầu vào ngực anh thì thầm trong hơi thở: “Em sẽ đợi anh.”
Nghe anh nói, trong chớp mắt cô đã quyết định, cho dù thế nào cô cũng sẽ đợi anh.
Bởi vì cô vẫn còn yêu anh, có lẽ lúc nào cũng yêu, hay trong một giây nào đó cô lại yêu anh thêm lần nữa. Nhưng tất cả những điều đó không quan trọng. Quan trọng là cô yêu anh, không hề ít hơn trước.
Vì vậy, cô bằng lòng để hai người có cơ hội yêu nhau lần nữa.
Bàn tay Nhan Bác run run, nhất thời không biết phản ứng thế nào. Anh chỉ biết đứng im, sau đó mới giơ tay ôm lấy cô. Rồi dường như không chắc chắn, anh lại hỏi thêm một câu: “Em nói lại một lần nữa được không?”
Tô Cẩn kiên nhẫn nhắc lại một lần nữa. Lần này, cô nói lưu loát, rõ ràng thành tiếng: “Nhan Bác, em sẽ đợi anh, đợi anh quay lại.”
Giây phút đó, cô ở trong vòng tay anh, vẫn ấm áp như trước kia. Tất cả đều đẹp đẽ đến mức anh không thể tin đó là sự thực, chỉ biết ôm cô thật chặt, cảm nhận hương vị tỏa ra từ cơ thể cô, như muốn chắc chắn cô đang ở bên mình.
Anh không muốn buông tay. Cả đời này, anh cũng sẽ không buông tay lần nữa.
Anh muốn nói điều gì đó, nhưng khi mở miệng, mới thấy cổ họng như bị chặn lại, không sao thốt nên lời.
Còn Tô Cẩn dường như biết được anh muốn nói gì, không ngừng gật đầu trong vòng tay anh. “Em biết rồi, em biết cả rồi…”
Nhan Bác nhẹ nhàng hôn lên trán cô.
Nụ hôn này không mang một chút ham muốn nào, chỉ có tình yêu thương và sự âu yếm.
Nụ hôn này như lời hứa của anh đối với tương lai của hai người.
Trở về nhà, Tô Cẩn nhận được điện thoại của Lâm Tiêu. Cô biết Lâm Tiêu đã kìm nén từ lâu, cho nên không đợi cô ấy hỏi, cô trả lời ngay: “Đúng thế, mình quyết định trở về bên anh ấy.”
“Chuyện trước đây thì sao? Cậu không định hỏi anh ấy à?”
Cô trả lời rất dứt khoát: “Điều đó không quan trọng, mọi chuyện cũng đã qua rồi. Hơn nữa, trong trái tim mình vẫn luôn có câu trả lời, mình không phải không tin anh ấy, mà là không tin chính bản thân mình. Lúc này, điều mình muốn nghĩ tới chính là tương lai của hai đứa, chứ không phải quá khứ.”
Lâm Tiêu mỉm cười. “Quả nhiên cậu vẫn là Tô Cẩn mà mình biết, dám yêu dám hận, dám làm dám chịu, rất quyết đoán!”
Cô gượng cười. “Cậu không thấy mình rất dễ thay đổi sao? Rõ ràng đã quyết định, vậy mà nhanh chóng bị anh ấy làm cho thay đổi.”
“Mình cảm thấy cậu bây giờ mới thực sự là Tô Cẩn. Hai năm trước, cậu chẳng khác gì chiếc xe tăng cố lao lên phía trước, không do dự, mình thấy rất đau lòng. Từ trước đến nay, mình luôn coi cậu như chị em ruột. Chỉ cần thấy cậu hạnh phúc, những cái khác đều không quan trọng. Mình hy vọng cậu sẽ vui vẻ, dù người đó đã từng làm cậu bị tổn thương, nhưng cũng chỉ có người đó mới khiến cậu hạnh phúc, đúng không?”
“Tô Cẩn, mình muốn được nhìn thấy cậu hạnh phúc như trước đây, thậm chí còn hạnh phúc hơn thế, cho dù là bắt buộc phải yêu một người, hay bị người ta toàn tâm toàn ý yêu mình.”
Tô Cẩn nước mắt chứa chan, khẽ nói: “Mình nhất định sẽ hạnh phúc!”
Cô có lẽ đã tha