XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341075

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1075 lượt.

g mình sẽ cùng nhau đi đến tận cùng’.” Cô ấy ngừng lại, mỉm cười: “Chúc mừng hai người, cuối cùng cũng được ở bên nhau.”
Tô Cẩn, mắt ngấn lệ.
Lâm Tiêu hẩy hẩy mấy cái, cô mới phản ứng trở lại, quay đầu mỉm cười, nước mắt long lanh nơi khóe mi. “Đôi nhẫn cưới vừa nãy, đưa mình đi xem lại nhé!”
Ăn tối xong, Tô Cẩn quay về phòng, một mình lặng lẽ ngồi trước bàn làm việc, tự nhiên cảm thấy rất ấm áp và thư thái.
Cô cho tay vào túi áo, bên trong là “cặp nhẫn cưới” cô vừa mua lúc chiều.
Kỳ thực, cô chưa hề nghĩ đến chuyện kết hôn.
Mặc dù cô đã quyết tâm cùng anh hướng tới tương lai, nhưng vẫn cần thời gian để hai người tìm hiểu, chấp nhận con người hiện tại của nhau.
Trước mắt vẫn còn nhiều việc cần giải quyết, cô không muốn nghĩ nhiều đến tương lai xa vời.
Cô nhớ lại những lời giải thích của Ninh Đình, trong lòng cảm thấy đau xót.
Khi đó, hai người đều bị tổn thương sâu sắc. Cô nghĩ anh sẽ từ bỏ, nên mới buông tay trước. Nhưng thực tế, anh chưa bao giờ muốn từ bỏ cô.
Anh chỉ vì không muốn cô khổ, không muốn cô buồn, nhưng không ngờ đã chọn nhầm hướng, khiến hố sâu ngăn cách giữa hai người ngày một lớn.
Vì vậy, mới lỡ mất sáu năm bên nhau.
Khi mua nhẫn, người bán hàng nói: “Ý nghĩa của đôi nhẫn cưới là chấp thuận và gìn giữ lẫn nhau, nó bắt nguồn từ một truyền thuyết. Thực ra con người vốn là một thể thống nhất, sau đó bị yêu ma quỷ quái đố kỵ làm cho chia tách. Thế nên con người phải dùng cả đời để tìm kiếm một nửa kia của mình. Cũng giống như chiếc vỏ sò bị chúng ta tách ra vậy, trong cuộc đời luôn phải tìm kiếm một nửa còn lại duy nhất để khớp lại mới có thể toàn vẹn được. Sự kết hợp giữa con người với con người, bản thân nó là một niềm hạnh phúc. Nhưng làm thế nào để duy trì hạnh phúc đó thì phải phụ thuộc vào sự nỗ lực cả đời, tình cảm chân thành của đôi bên, tạo nên một tương lai tươi sáng, hạnh phúc, chắp cánh cho một tình yêu bền vững.”
Nghe xong câu chuyện, cô đã rất xúc động, bởi cô đã tìm được một nửa của mình.
Cho dù hai người đã từng xảy ra chuyện gì, cho dù bọn họ có từng bị chia cách, nhưng ít nhất hai người cũng có thể trở về vị trí ban đầu, có thể tìm thấy nhau.
Đây đã là một niềm hạnh phúc rồi.
Đột nhiên Tô Cẩn rất muốn đi Vân Đài Sơn một lần nữa. Nơi đó là nhân chứng cho tình yêu của hai người, cũng là nơi anh đã chấp thuận tình yêu của cô.
Cô muốn đến đó để tìm lại những kỷ niệm của hai người, đợi anh quay lại.






Anh hôn cô bằng cả tình yêu chân thành, quyến luyến không rời, như thể muốn cô đắm chìm trong cảm giác tuyệt diệu đó.
Trước tiên, Tô Cẩn đi tàu đến Lạc Dương, sau đó chuyển sang xe buýt đi Tiêu Tác. Đường đi lắc lư, tròng trành, nhưng cô vẫn thấy hưng phấn lạ thường.
Sau khi đến Vân Đài Sơn, cô vào một quán trọ dưới chân núi, quyết định nghỉ lại một đêm, hôm sau mới lên núi.
Chủ quán trọ là một đôi vợ chồng, có một cô con gái tám tuổi. Cô trọ luôn trong nhà họ đang ở nên giá cả cũng rẻ hơn một chút. Thời điểm này không phải là mùa du lịch, cũng không có nhiều khách, nên cô càng có cảm giác như đang ở một gia đình ở nông thôn chứ không phải quán trọ.
Vợ chồng chủ quán mặt mũi có vẻ hiền lành, lại rất nhiệt tình, khi ăn tối, còn bảo cô con gái đến mời Tô Cẩn cùng ăn cơm. Cô bé í a í ới gọi chị, nhiệt tình đến mức khiến cô ái ngại. Trong lúc nói chuyện mới biết thì ra ông chủ không phải là dân gốc ở đây. Năm đó, khi bị đơn vị cử đến đây, ông đã rơi vào lưới tình của bà chủ, cộng thêm ông cũng thích sống ở nơi này, thế nên mới quyết định ở lại đây.
Khó khăn nhất vẫn là leo lên đỉnh Thù Du. Lúc nãy đã đi bộ khá lâu, toàn thân cũng nóng lên. Tô Cẩn cởi áo khoác ngoài, buộc vào thắt lưng, nghỉ ngơi một lúc, sau đó hít một hơi thật sâu, rồi từ từ leo lên.
Con đường này cô đã từng cùng Nhan Bác đi qua. Mỗi bậc thang cô bước qua, quá khứ như hiện về ngay trước mắt. Cô nhớ lại mình khi đó, cứ vô tư mà chẳng có chút sợ sệt.
Cô nhớ về Tô Cẩn của trước đây, với tâm trạng của cô bây giờ, không sao thốt ra được những điều cô đã nói năm đó.
Ai cũng phải đến lúc trưởng thành.
Cũng may, cũng may năm đó cô đã can đảm như thế.
Lên đến đỉnh núi, Tô Cẩn bước vào trong miếu thờ làm lễ trước. Vị đạo sĩ trong miếu hỏi: “Thí chủ có muốn rút một quẻ thẻ không?”
Cô mỉm cười rồi lắc đầu, nói: “Tôi vẫn tin ở bản thân hơn.”
“Vậy thí chủ có muốn ở đây cầu nguyện gì không?”
Cô định bước đi nhưng chạm phải chiếc nhẫn trong túi, đi được vài bước lại quay lại hỏi: “Cầu nguyện ở đâu?”
Vị đạo sĩ lôi từ trong ngăn kéo ra một quyển sách dày, cô lật giở từng trang, bỗng thấy tên mình trong một trang ở khoảng nửa đầu của cuốn sách.
Nhan Bác và Tô Cẩn mãi mãi bên nhau.
Đề tên Nhan Bác. Thời gian là tháng Năm năm 2002.
Bàn tay cô dừng lại trên trang giấy đó, trái tim như bị chấn động mạnh, cảm giác đau nhói.
Cô nói mình không tin vào số mệnh, vậy việc cô phát hiện ra trang giấy này ở đây, rốt cuộc là sự ngẫu nhiên hay do số mệnh đã an bài?
Hóa ra từ rất l