Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Tác giả: Vân Nghê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.

hững khiếm khuyết của mình. Nhưng về sau cô mới phát hiện ra rằng đó chẳng qua chỉ là những mơ mộng hão huyền của một đứa con gái mới lớn.
Nghĩ mãi nghĩ mãi, bỗng nhiên khóe môi cô chợt nhếch lên, để lộ một nụ cười. Vân Vy ngẩng đầu lên, dường như ánh mắt của Giang Nhan đang hướng về phía cô, đôi mắt sâu thẳm dường như đang lăn tăn gợn sóng.
Sau khi cuộc họp kết thúc, có rất nhiều người tiếp tục vâquanh anh đưa ra câu hỏi.
Vân Vy đứng một bên lắng nghe. Đó là những câu hỏi đơn giản về nghiệp vụ. Vân Vy vốn định đến giải thích giúp Giang Nhan đôi lời nhưng lại bị đám đông chen lấn đẩy ra.
-Thôi đừng đợi nữa!- Tiểu Thu kéo cánh tay Vân Vy: -Xem ra sếp chuẩn bị bỏ tiền mời Giang Nhan đi ăn rồi!
-Đi thôi! Giang Nhan của cậu không chết đói đâu mà lo. Thế nhưng chúng ta sắp chết đói hết rồi đây!
Nhìn đám người vây xung quanh Giang Nhan, Vân Vy thầm nhủ, chắc là trưa nay Giang Nhan không có thời gian mà nghỉ ngơi rồi!
-Bên công ty A phái người đến đây phối hợp, Boss không mừng mới lạ!- Tiểu Thu vừa nói vừa lôi Vân Vy đi.
Vân Vy và Tiểu Thu tìm một nhà hàng khá sạch sẽ.
-Tối qua tớ vừa về nhà là mẹ tớ đã sắp xếp một buổi xem mắt cho tớ. Đối phương xấu thì đừng hỏi! Tóc trên đầu thì rụng sạch, béo ục ịch như một con lợn, ăn thì như hổ lốn. Cho dù lương của hắn ta có lên đến 30 vạn một tháng thì tớ cũng xin kiếu!
Tiểu Thu nhìn thấy Vân Vy có vẻ không mấy để tâm liền tò mò hỏi: -Vân Vy, tớ nói cậu đấy, thích thì theo đuổi đi! Có gì để mà phải đắn đo? Đời người có mấy lần gặp mặt, gặp được một người như Giang Nhan rồi còn không biết đường mà nắm lấy. Cứ chần chừ mãi có ngày hối không kịp đâu! Người ta không thể mãi đứng ở đó chờ đợi cậu, tuyệt đối đừng đắn đo mãi, bỏ lỡ mất tuổi thanh xuân của mình!
Những câu khuyên nhủ người khác như vậy cô cũng biết nói. Vân Vy nhấp một ngụm nước chanh ở trong miệng: -Cứ thích là có thể sao?
Tiểu Thu trợn tròn mắt: -Tình yêu chẳng phải là nam thích nữ yêu hay sao, thích mà còn không được thì cái gì mới được?
Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy, con người đâu phải đang sống trong một thế giới phi hiện thực? Nửa đêm giật mình tỉnh khỏi cơn mộng mị, có ai biết được nỗi đau khổ trong lòng cô?
-Anh ấy chuẩn bị kết hôn rồi!- cuối cùng cô cũng thốt lên lời. Cô vẫn để tâm đến anh. Trước đây lúc còn ở bên Giang Nhan, giữa hai người chẳng có bất kì ai. Thế mà giờ Giang Nhan đã có Khang Di bên cạnh, sao cô có thể thản nhiên không nghĩ đến chuyện này?
-Anh ấy sắp kết hôn thì có làm sao?- Tiểu Thu giật phắt lấy cái cốc trên tay Vân Vy: -Cậu đừng có mà bi quan như thế có được không? Đừng nói là sắp kết hôn, cho dù có kết hôn rồi vẫn còn có li hôn mà!
-Cậu nói dễ thế, đây có phải là viết tiểu thuyết đâu mà thay đổi dễ dàng được!
Tiểu Thu nhíu mày:- Vân Vy, cậu có thể nghĩ cho bản thân mình một chút được không hả? Nếu như cậu yêu anh ấy, không thể không có anh ấy, vậy thì cứ mặc kệ tất cả. Ích kỉ một lần, mặc kệ những người khác!
Yêu một người chẳng phải là muốn cho người đó được hạnh phúc sao? Câu này nói thì dễ mà làm sao quá khó?
-Vân Vy, cô có bưu kiện chuyển phát nhanh, tôi để cho cậu ta vào trong đó rồi đấy!- buổi chiều, cô nhận được điện thoại của phòng trực bản.
-Vâng ạ, cám ơn chú!- Vân Vy khách sáo cám ơn.
Một bó hoa hồng đỏ rực như ngọn lửa, nhiều đến mức đếm không xuể. Những bông hồng đỏ thắm được bọc bằng giấy màu xanh nhạt. Trên bó hoa còn kẹp một tấm bưu thiếp, đề tên là Triệu Dương. Triệu Dương chẳng báo trước mà đột ngột gửi hoa cho cô là để mang đến cho cô một sự bất ngờ.
Đứng ở cửa công ty nhận hoa, Vân Vy nhận được bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ. Cô ngại ngùng ôm bó hoa đi qua đường hành lang, bất chợt gặp Boss đang tiễn Giang Nhan ra về.
Vừa nhìn thấy Giang Nhan, Vân Vy đã bối rối không biết nên vứt bó hoa trong tay cô đi đâu. Thật là trùng hợp, sao lại gặp Giang Nhan đúng vào lúc này cơ chứ. Chỗ hoa tươi này, cô phải giải thích ra làm sao đây?
Trên đoạn hành lang này chẳng có chỗ nào cho cô trốn đi cả, thế nên cô đành cắm mặt xuống đất mà đi.
Trước ánh mắt lẩn tránh của cô, Giang Nhan tỏ ra vô cùng điềm đạm.
Hai người cứ như thể chẳng ai quen ai. Bó hoa ấy cũng giống như là không khí, chẳng ai nhìn thấy cả. Vân Vy ôm chặt lấy bó hoa, cúi gằm mặt xuống, những cánh hoa quệt cả vào mặt cô.
Cô vốn định cứ thế này mà âm thầm đi vào văn phòng, nào ngờ Boss đột nhiên cất lời: -Vân Vy à, lại bạn trai gửi tặng hoa hả?
-Giờ các đôi tình nhân sao mà lãng mạn thế! Nghe nói bạn trai cô cũng làm cùng ngành với chúng ta hả? Cũng tốt, có thời gian rảnh có thể trao đổi nghiệp vụ với nhau, nhờ anh ta giúp đỡ cô. Đúng là một chuyện tốt!
Nghe những lời này cô bỗng thót cả tim.
Nụ cười của Vân Vy như đông cứng lại, tiếng giấy bọc hoa sột soạt theo sự chuyển động của bàn tay cô. Cô len lén ngước mắt nhìn Giang Nhan, chỉ thấy Giang Nhan đang cúi đầu chỉnh sửa lại tay áo của mình, những ngón tay thon dài của anh lướt nhẹ qua hàng khuya màu đen, trông có vẻ rất thờ ơ.
Vì anh không nhìn cô nên cô chẳng có cơ hội nào đ