Tác giả: Vân Nghê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.
y phím điện thoại rồi đưa điện thoại cho cô xem.
Vừa liếc mắt nhìn vào màn hình, cái cảm giác không thoải mái của cô đã biến mất sạch, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch.
“Giang Nhan, I have been waiting for you”
Tin nhắn từ: Vân Vy
Giang Nhan nhìn cô, ánh mắt rất chăm chú khiến cho cô không thể nào né tránh được: -Giải thích cho tôi nghe đi!
Cô gần như đã quên mất chuyện này rồi. Vì mấy lần ở bên cạnh Giang Nhan đều không nhắc đến cái tin nhắn này. Cô cứ tưởng rằng mình đã được vị thần may mắn chiếu cố nên cái tin nhắn này không đến được máy của anh.
-Tôi….- sao cô có thể mất cảnh giác đến thế được? Nếu biết trước sẽ thế này thì có chết cô cũng không về nhà Giang Nhan.
-Gửi sai à? Nhưng trong đó viết tên tôi mà!
-Tên giống nhau? Số điện thoại cũng giống nhau?
-Tại sao lại gửi cho tôi? Hãy cho tôi một lí do.
Anh lặng thinh chờ đợi đáp án từ cô. Dường như chỉ cần một cái lí do nho nhỏ cũng có thể khiến cho anh thoát khỏi mọi hoài nghi, bất chấp tất cả. Anh giống như một người bị vứt vào giữa bóng đêm, đang lần mò đi tìm một vệt sáng.
-Tôi….- đầu óc cô vô cùng rối loạn. Nếu giờ cô nói ra sự thực chắc chắn anh sẽ không tin. Cô đã từng không ít lần nghĩ đến cảnh tượng lúc gặp lại anh, cô sẽ nói với anh tất cả những nhớ nhung của cô biết bao nhiêu năm qua, còn anh sẽ từ từ nhớ lại tất cả mọi chuyện.
Hiện giờ, Giang Nhan đang ngồi ngay bên cạnh cô, cách cô không đầy một bước chân. Đôi lông mày thanh tú của anh duỗi dài trên khuôn mặt, đôi mắt đen sẫm long lanh nhìn cô khiến cho cô chột dạ.
Mạnh dạn nói ra tất cả sự thật….tất cả đều là do cô ảo tưởng/> Giang Nhan là một người đàn ông có trí tuệ, sao anh có thể tin vào những điều đó? Cô nghĩ đi nghĩ lại mà vẫn không tìm được ra một cái lí do để giải thích.
-Trong vòng mười ngày phải cho tôi một lời giải thích! Nếu như không cho tôi một lời giải thích khiến tôi hài lòng, tôi sẽ coi cái tin nhắn này là cô gửi nhầm!- anh trầm giọng xuống, chậm rãi nói ra từng từ một. Những điều anh nói chẳng khác gì những con dao cứa sâu vào nỗi đau đớn của cô.
-Nếu như không cho tôi một lời giải thích khiến tôi hài lòng, tôi sẽ coi cái tin nhắn này là cô gửi nhầm!- nếu như vậy, giữa hai người sẽ chẳng còn chút liên quan gì nữa.
Vân Vy mở mắt ra, đưa tay lên nhìn đồng hồ theo thói quen.
Chín giờ rưỡi, ối trời ơi! Tại sao giờ cô mới tỉnh cơ chứ? Thứ hai mà đi muộn sẽ lỡ mất buổi họp định kì, hậu quả sẽ thế nào chẳng nghĩ cũng biết.
Tối qua cô đã đi ngủ quá muộn.
Nghĩ đến đây, Vân Vy lập tức lao xuống khỏi giường. Cô đưa mắt nhìn quanh, Giang Nhan đã không còn ở nhà. Tối qua cô đã ngủ như thế nào nhỉ? Ban đầu cô ngủ trên giường của anh, sau đó cô ra ngồi trên ghế sô pha nói chuyện với anh, thế mà chẳng hiểu vì sao sau đó lại nằm ngủ trến ghế số pha này. Anh đã nhường cái giường của mình cho cô ngủ, thế mà cô còn chen ra đây, cuối cùng còn độc chiếm cả cái ghế sô pha của anh nữa. Chắc là anh chưa từng gặp một vị khách nào độc tài như cô đâu nhỉ?
Vân Vy vệ sinh cá nhân, gấp gọn chăn màn với tốc độ tối đa. Đang tìm điện thoại để đi thì đột nhiên Vân Vy phát hiện dưới điện thoại có một mảnh giấy nhắn:
Vân Vy:
Bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn ở trong nồi, cô ăn rồi hãy đi. Trên bàn tôi có một văn kiện, cô giúp tôi mang đến cho sếp của cô là Ngô Hân nhé!
Giang Nhan
Nếu như không phải vì mảnh giấy nhắn của Giang Nhan được kẹp ở dưới điện thoại của cô thì Vân Vy đã không đọc được.
Vốn đã bị muộn giờ rồi, nhưng lại nghĩ đến bữa sáng mà anh đã mất công chuẩn bị cho cô, cô lại không đành lòng. Vân Vy đi vào trong nhà bếp, xem xem rốt cuộc anh đã làm món gì.
Cô mở vung nồi ra.
Bên trong nồi là món cháo trắng sóng sánh, trên bàn còn đặt một đĩa dưa và mấy quả trứng gà đã luộc chín. Mặc dù bữa sáng rất đơn giản nhưng lại khiến cho người khác nhìn thấy là muốn ăn ngay. Cô không nhịn được liền đơm đầy một bát cháo trắng. Những hạt gạo chín nhừ vừa chạm vào đầu lưỡi đã tỏa ra vị ngọt ngào và thơm mát. Dưa muối chua chua ngọt ngọt rất vừa miệng, trứng gà luộc vừa chín tới, lòng đỏ bên trong có màu vàng óng rất bắt mắt.
Rõ ràng là cô đã bị muộn giờ, ấy thế mà vẫn không chống lại được sự cám dỗ, ăn liền một lúc hai bát cháo.
Sau khi thu dọn gọn gàng, cô liền lao ra cửa.
Cánh cửa mở ra, cô liền lao ra khỏi cầu thang máy. Vừa ra khỏi cầu thang máy cô đã gặp ngay một phụ nữ trung niên khoảng ngoài năm mươi tuổi, mặc một bộ quần áo trắng tinh, trông rất nho nhã. Lúc Vân Vy ngẩng đầu lên, vô tình bắt gặp ánh mắt của người phụ nữ ấy.
Lúc nhìn thấy cô, vẻ mặt của người phụ n ấy lập tức thay đổi, trong ánh mắt như ánh lên chút gì đó kinh ngạc. Ánh mắt của bà ấy như dính chặt trên mặt Vân Vy. Vân Vy ngỡ ngàng chậm lại bước chân, định mở miệng chào hỏi nhưng bà ấy đã vội vàng lướt qua cô.
Chắc là nhận nhầm người rồi. Vân Vy vừa nghĩ vừa đi tiếp.
Nhận nhầm người, cô cũng từng như vậy. Nhìn từ xa rất giống với người quen của mình, nào ngòa lại gần mới phát hiện ra mình nhìn nhầm, thế nên đành phải nhanh chân đi qua người