Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2540 lượt.

uốn hẹn hò cùng anh ấy, kiến nghị nên đăng nhập vào địa chỉ trang web: ‘XXXXXX’. Xem video clip Simon đơn ca, xác định lúc mình và anh ấy ở bên nhau, tim gan phèo phổi có đủ năng lực thừa nhận. PS: Tất cả mọi người có mặt ở hiện trường hôm đó đều bày tỏ rằng, quả thật là một thảm họa cực kỳ thảm khốc!






Trước khi đến gặp Tommy, Giản Dao đã từng hỏi Bạc Cận Ngôn: “Anh cho rằng ‘hắn’ là loại người như thế nào?”
Bạc Cận Ngôn trả lời: “Giảo hoạt, tàn nhẫn, điên cuồng, yêu thích chém giết, hơn nữa cách thức đa dạng.”
Giản Dao ngẫm nghĩ: “Có thể nào lý giải như thế này không? Tên biến thái ăn thịt người ‘hoa tươi’ số một tinh thông về ‘đạo’ giết người, còn tên số hai Tommy sở trường về ‘thuật’ giết người?”
Lúc đấy Bạc Cận Ngôn nhìn cô một cái, lạnh nhạt nói: “Tại sao em lại muốn đề cao bọn đó? Trên thực tế, chúng chỉ là một kẻ có chứng bệnh thần kinh vọng tưởng, và một kẻ có chứng bệnh thần kinh giống như chó điên.”
Dưới ánh đèn sáng chói của phòng thăm tù, Bạc Cận Ngôn quần áo chỉnh tề cùng với Tommy mặc áo tù nhân tay chân bị xích, yên lặng ngồi đối diện nhau.
Ở giây cuối cùng, Tommy đột nhiên quay đầu nhìn về phía anh, trên mặt hiện lên ý cười: “Simon, mày chẳng có giây phút nào dễ thương cả. Chỉ là nói giỡn thôi mà.”
Bạc Cận Ngôn dừng bước một chút, nghiêng đầu nhìn hắn: “Đừng có khiêu chiến sự nhẫn nại của tao. Lẽ nào mày quên là bản thân mày chưa bao giờ thành công sao?”
Tommy vẫn cười như cũ. Nhưng trong đôi mắt lam nhạt, lại dường như lộ ra mấy phần lạnh lẽo.
Lòng Giản Dao rung lên lần nữa.
Lại là quá khứ. Trong nửa năm của quá khứ đó, Bạc Cận Ngôn và Tommy, còn có ‘hắn’ đang ẩn náu trong bóng tối, rốt cuộc đã đấu đá sống chết đến mức nào?
Bạc Cận Ngôn đưa túi hồ sơ trong tay cho hắn, thong thả quay trở về bàn ngồi xuống.
Phía bên này cửa kính, mọi người đều thở phào một hơi. Một thám tử FBI nói: “Thực tế lúc trước, chúng tôi muốn thám thính tin tức từ Tommy. Nhưng hiện giờ xem ra, việc Tommy muốn biết tình trạng gần đây của số một, còn bức thiết hơn cả chúng ta. Simon rất táo bạo nắm bắt được tâm lý này của hắn.”
Giản Dao ngắm gương mặt thản nhiên như không của Bạc Cận Ngôn, cũng hơi mỉm cười.
Bất kể là nói về cứng rắn cuồng vọng, hay là tâm tư rộng mở, ai có thể so bì được với anh?
Thứ đầu tiên Bạc Cận Ngôn đưa cho Tommy xem, là tư liệu liên quan đến vụ án ‘Cỗ máy giết người’.
Tommy cầm lấy từng bức ảnh thi thể cắt rời, trên gương mặt trắng trẻo lại hiện lên nụ cười lần nữa.
“Thô thiển.” Hắn bình luận.
Bạc Cận Ngôn gật đầu: “Đúng vậy.”
Lúc nhìn thấy bức ảnh chụp mấy con số viết bằng máu, ánh mắt hắn hơi khựng lại, không lên tiếng.
Bạc Cận Ngôn thu hết mọi biểu cảm của hắn vào mắt, hỏi: “Đã từng thấy loại mật mã này chưa?”
Tommy mỉm cười, ánh mắt vẫn còn nhìn chằm chằm bức ảnh: “Người đó rất thích chơi với những con số, rất đa dạng, tao nhất thời không nhớ rõ.”
Hắn đáp rất hàm hồ, Bạc Cận Ngôn lại giải thích rõ ràng: “Đáp án là một tổ hợp chữ. Mà những con số này, lần lượt là các tổ hợp chữ của bình phương cộng, bình phương trừ, cộng các bình phương, trừ các bình phương. Đối chiếu những tổ hợp số này với các chữ cái tiếng Anh, kết quả dịch ra đơn giản là: Hi, Simon.”
Ý cười trong mắt Simon đột nhiên nở rộ: “Ồ, phương thức mật mã thật đơn giản và hoàn hảo làm sao.”
Bạc Cận Ngôn nhìn hắn chằm chằm, hỏi tiếp: “Tại sao ‘hắn’ lại tạo mật mã liên quan đến ‘bình phương’? Có ý nghĩa đặc biệt nào không?”
Phía bên này cửa kính, Giản Dao giật mình.
Từ trước tới nay, cô và những người khác đều coi đây là trò chơi với các con số cố làm ra vẻ huyền bí của ‘hắn’. Nhưng chưa bao giờ suy nghĩ sâu xa hơn, cũng không cách nào suy nghĩ sâu xa hơn, tại sao lại chọn dùng ‘bình phương’. Không ngờ Bạc Cận Ngôn vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Dưới đôi mắt lam nhạt của Tommy là nụ cười trong suốt như hồ nước. Nếu không để ý đến thân phận của hắn, gương mặt trắng trẻo đó rõ ràng rất văn nhã thanh tú.
“Người đó vẫn luôn thích khái niệm bình phương. Bởi vì đó là đại biểu cho người đó và tao. Simon, đây là hai chúng tao đang chào hỏi mày đó.”
Tư liệu thứ hai Bạc Cận Ngôn cho hắn xem, là vụ án giết người trong tập đoàn của Doãn Tư Kỳ. Lần này trực tiếp hiện lên một câu tiếng Anh viết bằng máu ở trên tường chụp được lúc đó: ‘I miss U so much, buddy.’
Tommy nhìn thấy câu này, không có biểu cảm gì, sau đó từ từ cười rộ lên.
Cuối cùng là vụ án phóng hỏa liên hoàn, ‘hắn’ để lại hai tin tức: ‘Say hello to Jenny’ và ‘Now it begins’.
Trên gương mặt Tommy trước sau vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, trông giống một người thanh niên da trắng rất ôn hòa.
Đôi mắt Bạc Cận Ngôn vẫn luôn hờ hững nhìn chằm chằm hắn, không hề nói thêm lời nào.
Sau khi xem xong tư liệu, Tommy ngẩng đầu nhìn anh: “Mày muốn biết cái gì?”
“Mày có thể nói cho tao biết cái gì?”
Tommy đột nhiên giơ tay ấn lên chuông gọi cảnh vệ trên bàn, sau đó đứng dậy.
“Điều tao có thể nói với mày chính là: Mục đích của ngườ


Disneyland 1972 Love the old s