XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2486 lượt.

trước xuất hiện thêm mấy căn nhà, xây rất thưa thớt. Có điều không thấy chiếc Honda màu đen nào đậu trong sân.
Ánh mắt Bạc Cận Ngôn dừng ở một căn nhà. Đây là một ngôi biệt thự, trang trí rất xinh đẹp ngăn nắp, trước cửa còn trồng rất nhiều hoa. Trong phòng treo rèm cửa, che chắn hết tầm nhìn, nhưng vẫn có tia sáng dìu dịu len lỏi.
“Rất giống với phong cách của hắn.” Bạc Cận Ngôn lãnh đạm nói. Âu Dương Lâm gật đầu, những cảnh sát đi cùng cũng rút súng ra.
Xe chạy chậm lại, gần như không một tiếng động dừng ở bên ngoài cách ngôi biệt thự mấy mét. Âu Dương Lâm và cảnh sát xuống xe trước, bọc xung quanh kiểm tra xem xét, nhóm người Bạc Cận Ngôn đi ở phía sau.
Còn chưa đi đến trước ngôi biệt thự, cửa nhà bên cạnh đã mở ra, một người phụ nữ khoảng hơn bốn mươi tuổi vẻ mặt hiền lành cầm một bao rác đi ra. Chị ta nhìn thấy bọn họ, dường như rất kinh ngạc. Âu Dương Lâm lập tức ra dấu im lặng với chị ta. Bạc Cận Ngôn liếc nhìn Giản Dao, Giản Dao hiểu ý, nhẹ bước về phía người phụ nữ đó, thấp giọng nói: “Xin chào, chúng tôi đang tra án. Người ở trong ngôi nhà đó là người thế nào vậy?”
Người phụ nữ có vẻ rất kinh ngạc, nhưng cũng thấp giọng trả lời: “Người chủ là tiên sinh Mai Viễn Quân.”
Bạc Cận Ngôn ở bên cạnh nhanh chóng tiếp lời: “Có phải hắn chỉ sống một mình? Lại còn có một chiếc xe Honda bảy chỗ màu đen? Hắn tự xưng với người ngoài mình là một tiểu thuyết gia chuyên nghiệp?”
Người phụ nữ trừng lớn mắt.
Bạc Cận Ngôn: “Chị chỉ cần trả lời, phải hay không phải?”
Người phụ nữ: “Phải… đều đúng cả! Mấy người rốt cuộc là…”
Lòng Giản Dao phút chốc khẩn trương, trong mắt Bạc Cận Ngôn đã hiện lên ý cười sáng lạng vô cùng.
Là hắn!
“Vào nhà, đóng cửa, đừng đi ra ngoài.” Bạc Cận Ngôn quẳng một câu cho người phụ nữ, cùng Giản Dao quay đầu. Lúc này nhóm người Âu Dương Lâm đã từ từ áp sát đến khu vườn của ngôi biệt thự.
Bạc Cận Ngôn ra hiệu với An Nham đang ngồi trên xe. An Nham hiểu ý, lập tức móc điện thoại ra, liên lạc với tổng bộ để gọi chi viện.
Chính vào lúc này!
Một âm thanh bén nhọn của bánh xe ma sát với mặt đường, đột ngột vang lên trong màn đêm. Mọi người giật mình nhìn về hướng đó, chỉ thấy ở cửa sau của ngôi biệt thự, một chiếc xe thể thao Porsche xông ra với tốc độ như bay từ trong gara tầng hầm!
“Dừng xe!” Âu Dương Lâm quát lên một tiếng, quyết đoán bắn chỉ thiên một phát cảnh cáo. Nhưng chiếc xe thể thao bất chấp tất cả, chớp mắt đánh tay lái một vòng, biến mất ở cuối con đường phía trước!
“Đuổi theo!” Tất cả mọi người đồng thời xoay người chạy lên xe.






“Ngồi cho vững!” Âu Dương Lâm quát lên một tiếng, xe đã phóng đi như tên bắn, xông thẳng ra ngoài.
Mọi người lắc lư một cái, vội vàng nắm chặt tay vịn an toàn. Eo Giản Dao bị Bạc Cận Ngôn túm chặt bằng một tay ôm vào lòng. Bởi vì xe chạy quá nhanh, bên tai truyền đến những âm thanh chói tai kéo dài, cảnh vật ngoài cửa sổ giống như hai vệt sáng chạy lùi về phía sau. Mặt Giản Dao dán chặt vào áo vest của Bạc Cận Ngôn, chất liệu vải mát lạnh nhưng dường như lại truyền đến một sức mạnh rất vững chãi.
Phía trước, ở một ngã ba trên đường quốc lộ, chiếc xe thể thao màu đen chợt lóe lên rồi biến mất. Mấy chiếc xe cảnh sát, đồng thời xông ra từ hai con đường khác, tụ họp với xe của bọn họ, cùng nhau truy đuổi theo chiếc xe thể thao kia.
“Hỏng rồi!” Viên cảnh sát đi cùng đột nhiên thấp giọng la: “Phía trước chính là chợ đêm Tây Cống.”
Tim mọi người đều run lên, chỉ thấy kiến trúc nhà cửa trên đường phía trước càng lúc càng nhiều, người đi trên đường cũng càng lúc càng đông. Dưới ánh đèn đủ sắc cầu vồng, chiếc xe thể thao nháy mắt hòa vào dòng người và xe.
Lòng Giản Dao trùng xuống. Kết cuộc đã định, hắn chắc chắn đã đào thoát ngay trước mắt bọn họ.
Cả đoàn người theo sát Âu Dương Lâm, xuyên qua đám người, đi đến gần địa điểm có bom. Giản Dao và Bạc Cận Ngôn nắm chặt tay nhau, không ai lên tiếng. Giản Dao nhìn sườn mặt của anh, chỉ thấy ánh mắt anh lạnh lùng, đang quét nhanh qua đám người.
Anh đang tìm kiếm hắn!
Giản Dao tự tin hẳn lên, cũng quay đầu nhìn, im lặng quan sát mỗi một người.
“Vừa mới nhận được tin tức.” Giọng An Nham vang lên bên cạnh: “Gia đình đó đã được cứu ra từ tầng hầm của ngôi biệt thự, mức độ bị thương khác nhau, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.”
Lòng Giản Dao nhẹ nhõm, quá tốt rồi!
Cô đột nhiên lại giật mình.
Nếu như gia đình đó đều được cứu ra, vậy thì người hiện giờ đang bị hắn biến thành quả bom là ai?
Lòng bàn tay Giản Dao không hiểu sao lại ướt đẫm mồ hôi. Cô cùng với nhóm người Bạc Cận Ngôn cũng không dừng bước chân, ánh mắt vẫn hướng về phía trước. Lúc này dòng người tháo chạy như núi lở đã thưa thớt hơn nhiều, con đường trước mặt đã bắt đầu rộng mở trở lại. Chỉ thấy mấy chiếc đèn xe cảnh sát chớp sáng, dừng phía sau con đường phong tỏa, nhưng rốt cuộc người đang nằm trên mặt đất là ai, lại không nhìn rõ.
Lúc này Bạc Cận Ngôn quay đầu nhìn cô một cái. Bốn mắt nhìn nhau chăm chú, á