Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2490 lượt.

ngoài chơi với bạn, địa điểm không rõ.”
Âu Dương Lâm liếc mắt nhìn Bạc Cận Ngôn.
Vẻ mặt Bạc Cận Ngôn lạnh nhạt không nói câu nào, Giản Dao cũng hiểu được ánh mắt của Âu Dương Lâm. ‘Bạn’, có phải là hắn không?
Hắn đã bắt đầu vòng thứ hai rồi sao?
Âu Dương Lâm lại hỏi: “Phía bên trao giải thưởng thế nào rồi?” Viên thanh tra đáp: “Đang yêu cầu bọn họ gửi tất cả các hình ảnh, tư liệu và băng ghi hình đến đây.”
Ánh mặt trời dần dần lặn về phía tây, các cảnh sát liên tục ra ra vào vào trước những khu nhà rộng lớn. Trong toàn bộ phạm vi nội địa Hồng Kông, cũng đã triển khai lục soát tìm kiếm gia đình này.
Bạc Cận Ngôn dựa vào lan can ban công, trong tay cầm một khung ảnh, chính là gia đình năm người mất tích: đôi vợ chồng, hai đứa trẻ, còn có cha của người chồng.
Giản Dao đi đến bên cạnh anh, khẽ hỏi: “Hắn sẽ giống như lần trước, đối đãi với bọn họ y như vậy sao?”
Sườn mặt Bạc Cận Ngôn ánh lên tia sáng, đôi mắt u tối trầm tĩnh: “Không, gia đình này vốn đã hoàn chỉnh, lực hấp dẫn với hắn càng lớn hơn. Anh nghĩ hắn sẽ không chỉ thỏa mãn với việc ở bên cạnh quan sát và khống chế không thôi, mà sẽ thật sự thay thế người chồng…”
Lòng Giản Dao nghẹn mất một lúc: “Ý của anh là, hắn sẽ yêu cầu bọn họ sống với hắn như một gia đình? Còn hắn sẽ đóng vai người đàn ông chủ nhà?”
Bạc Cận Ngôn gật đầu.
Giản Dao trầm mặc. Một cảnh như vậy, nghĩ thôi cũng đã cảm thấy khủng bố. Nhưng cô lại cảm thấy, đây nhất định là chuyện hắn sẽ làm. Bạc Cận Ngôn dường như có thể nắm chắc tinh tế tỉ mỉ đến xuất thần nhập hóa từng chút tâm tư của tên tâm lý biến thái nghiêm trọng này…
Giản Dao hơi ngây người, ngắm gương mặt của anh, trong đầu lại xẹt qua một câu nói: Khi anh nhìn xuống vực sâu, thì vực sâu cũng đang nhìn anh.
Cho dù anh thông minh tuyệt đỉnh không ai sánh bằng, nhìn anh phá án, ngày nào cũng phải suy nghĩ, ảo tưởng giống như một tên biến thái… không hiểu sao lại khiến cô cảm thấy đau lòng.
Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh: “Cận Ngôn, sau khi điều tra xong vụ án này, chúng ta xin nghỉ phép dài hạn được không? Không phải anh nói muốn đưa em sang Mỹ sao? Vậy khoảng thời gian đó không được nhận vụ án nào nữa, chuyên tâm ở bên cạnh em đi.”
Giọng nói của cô dịu dàng, còn mang theo mấy phần oán trách.
Bạc Cận Ngôn nhướng mày nhìn cô, trong mắt chầm chậm hiện lên ý cười như có ẩn ý.
“Ok, anh đồng ý.”
Anh trả lời sảng khoái như vậy, ngược lại khiến Giản Dao có chút bất ngờ, nhưng càng làm cô vui vẻ hơn. Cô nắm chặt lấy tay anh, không lên tiếng.
Còn tâm tình của Bạc Cận Ngôn lúc này, lại vô cùng sung sướng.
Dục vọng chiếm hữu của cô đối với anh, thật sự quá mãnh liệt. Anh phải thỏa mãn cô thôi.
Một tiếng sau, cảnh sát Hồng Kông đã tìm thấy tung tích của gia đình đó.
Bốn người Bạc Cận Ngôn trở về xe, nhìn thấy bức ảnh trên màn hình máy tính mà An Nham vừa nhận được.
Đó là một bãi biển ở Tsim Sha Tsui, sau lưng là núi rừng, rõ ràng địa thế rất hẻo lánh. Có mấy cần câu cắm trên bờ, còn có một vài hành lý và một cái lều, nhưng không có bóng người nào.
“Chúng tôi phát hiện xe của gia đình này ở bãi đậu xe gần nhất. Những đồ vật này đã được người thân xác nhận là thuộc về bọn họ.” Âu Dương Lâm giải thích: “Nhân viên hiện trường phán đoán, đã mất tích ít nhất hơn ba tiếng đồng hồ.”
Đây vốn không phải là tin tức tốt, thời gian lâu như vậy, đủ để hắn mang cả gia đình này di chuyển đến bất cứ nơi nào ở Hồng Kông.
Nhưng Bạc Cận Ngôn lại cười nói: “Hãy phong tỏa giao thông ở Tsim Sha Tsui, bọn họ chỉ ở gần đây thôi.”
An Nham ngẩng đầu: “Tại sao?”
Âu Dương Lâm đã nhấn chân ga, xe lao vụt đi. Tâm tình Bạc Cận Ngôn rất nhàn nhã dựa ra sau, đáp: “Bởi vì theo nhận định của hắn, thì hiện giờ chúng ta chưa thể phá giải được câu đố của hắn. Hắn vẫn còn an toàn như cũ, đến tận khi loạt người bị hại thứ hai lộ diện, tôi mới bỗng nhiên hiểu ra đây là một vụ án trong án. Đến lúc đó, tất nhiên hắn đã rời bỏ nơi ở hiện tại, công cụ gây án, xe và dùng một thân phận mới ẩn náu ở một địa phương chúng ta không tìm ra. Cho nên lần này, hắn không cần thiết phải chạy đến một nơi rất xa ẩn mình để gây án, như vậy mới có thể rút ngắn thời gian di chuyển và độ khó khi gây án.”
Hoàng hôn dần dần bao trùm bãi biển, núi rừng và thành phố. Toàn bộ cảnh sát địa phương gần đó đều bị điều động, tìm kiếm những khu nhà thỏa mãn các điều kiện sau đây ở Tsim Sha Tsui:
1. Tòa nhà đơn độc, giữ một khoảng cách nhất định với hàng xóm.
2. Vị trí rộng rãi, có tầng hầm, hoặc là diện tích rộng lớn, hơn hai ngàn mét vuông.
3. Có một chiếc xe Honda bảy chỗ màu đen, hơn nữa gần đây phải thường xuyên ra vào.
4. Người chủ sống một mình.
Sắc trời dần tối, nhà cửa hai bên đường quốc lộ cũng trở nên mờ ảo. Âu Dương Lâm đưa mấy cái sandwich cho đám người Bạc Cận Ngôn. Mọi người đều không nói nhiều, tùy tiện ăn xong liền tiếp tục tìm kiếm.
Suốt đoạn đường này, họ đã tìm thấy ba hộ dân, có xe phù hợp với điều kiện, nhưng cả gia đình đều ở cùng nhau, cũng không có nghi phạm mà họ muốn tìm.
Lúc này, phía