Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342489

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2489 lượt.

Bạc Cận Ngôn liếc mắt nhìn cô một cái: “Manh mối đã đủ.”
Lòng Giản Dao chấn động, lúc này Âu Dương Lâm và An Nham cũng đã đuổi tới. Giản Dao lập tức truy vấn: “Anh đã biết được ảo tưởng của hắn rồi sao?”
Bạc Cận Ngôn lại lộ ra một nụ cười vô cùng sung sướng, anh quét mắt nhìn ba người, ánh mắt sáng rực bức người.
“Ờ, rõ ràng là anh đã biết được toàn bộ.” Anh nói: “Ảo tưởng của hắn, khát vọng của hắn, nạn nhân tiếp theo của hắn là ai…”
Cả ba người đồng thời lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, lại nghe thấy anh nói tiếp: “… Hơn nữa, còn có cách xác định danh tính, thân phận và tướng mạo của hắn.”






Cùng điều tra án với Bạc Cận Ngôn, trước giờ sẽ luôn có cảm giác như thế này:
Bạn còn đang ở trong đám sương mù dưới chân núi, anh đã chớp mắt chạy đến đỉnh núi ánh dương sáng lạng, nhàn nhã ngồi ngắm nhìn những ngọn núi nhỏ khác…
Ảo tưởng của hắn, nạn nhân tiếp theo của hắn, danh tính, thân phận và tướng mạo của hắn… Bạc Cận Ngôn làm thế nào để có được những đáp án khó tin như vậy.
“Rất đơn giản.” Cánh tay anh đặt trên cửa xe, khẽ gõ lên mặt kính: “Bởi vì ba người bị hại khác, chỉ tồn tại một mối liên hệ duy nhất với nạn nhân nam Dương Vũ Triết. Nhìn thấy được mối liên hệ này, sẽ thấy rõ thế giới ảo tưởng của hắn.”
Hiện giờ là khoảng hai, ba giờ chiều; ánh mặt trời hừng hực chiếu lên mặt đường sáng chói. Âu Dương Lâm lái xe nhanh như gió lốc, sắc mặt trở nên rất nặng nề. An Nham cũng lâm vào trầm tư mê hoặc bởi lời nói của Bạc Cận Ngôn.
Khi anh nói xong những lời này, những người khác đều trầm mặc rất lâu, Âu Dương Lâm mở lời trước: “Chỉ bởi vì những thứ căn bản không tồn tại này, chỉ bởi vì có liên hệ với những ảo tưởng của bản thân hắn, mà hắn lại giết bốn người không liên can như vậy?”
Khóe miệng Bạc Cận Ngôn ẩn hiện ý cười lãnh đạm: “‘Liên hệ’ và ‘ám thị’ trong những tình tiết này, đối với một tội phạm tâm lý vặn vẹo mà nói, đã đủ hình thành một ảo tưởng phong phú.” Ngữ điệu anh thay đổi: “Điều này cũng giải thích được những nghi hoặc lúc trước của chúng ta.”
Ba người khác đều ngây người, chợt nghe thấy anh nói tiếp: “Thứ nhất, tại sao sau vụ án phóng hỏa, hắn lại rời khỏi đại lục và nhập cư trái phép vào Hồng Kông?
Rắc rối phiền phức như vậy để lưu lại càng nhiều tung tích cho chúng ta? Di chuyển đến một không gian ít người và đông đúc hơn để bó buộc chính mình? Hay là hắn thích đối mặt trực tiếp với đội cảnh sát hạng nhất thế giới, sẽ càng tăng thêm rủi ro bị bắt? Bất luận từ góc độ nào mà nói thì hắn cũng đang làm chuyện thừa thãi.
Vậy… có khi nào là bởi vì, lễ trao giải thưởng Hoa ngữ viễn tưởng toàn Hồng Kông năm 2013, được cử hành vào hai ngày sau khi hắn trở về Hồng Kông hay không? Tôi đã từng nói, hắn có nhân cách phản xã hội không ổn định, cực đoan tự kỷ, làm việc tùy hứng. Lúc đó hắn rắc rối phiền phức như vậy, rất có khả năng là do muốn tham gia lễ trao giải này.”
Giản Dao yên lặng chăm chú lắng nghe. Quả thực, theo tính cách cuồng vọng và tự kỷ của người đó, dựa theo khát vọng trở thành một tiểu thuyết gia nổi tiếng của hắn, thật sự có khả năng làm chuyện như thế này.
Bạc Cận Ngôn tiếp tục nói: “Thứ hai, trong khoảng thời gian hắn ngược đãi Dương Vũ Triết, tại sao lại bịt miệng anh ta?
Nếu như bọn họ đều tham gia lễ trao giải, vậy thậm chí hắn có thể cũng đã tham dự vào cuộc thi, nhưng không đậu. Có khi nào hai người bọn họ vốn quen biết nhau, cho nên hắn nhất định phải bịt miệng Dương Vũ Triết, nếu không thân phận của hắn sẽ bị tiết lộ?”
Suy đoán này ba người còn lại chấn động.
Trước đây, mọi người gần như luôn bị các hành vi của hắn dẫn dắt lầm hướng, cho rằng tất cả những tội ác hắn gây ra đều là tùy tiện. Nhưng nếu những suy đoán của Bạc Cận Ngôn là đúng, thế thì đây không chỉ là những vụ án giết người liên hoàn, mà còn là một vụ án giết người có âm mưu mục đích từ trước.
Vậy bọn họ quả thực có khả năng tìm ra nguồn gốc, điều tra được tất cả tư liệu của người đó rồi!
Cuối cùng, Bạc Cận Ngôn nói: “Có được ảo tưởng này, những điểm nghi ngờ khác đều có thể giải thích được. Tại sao hắn chỉ cướp đoạt nhân cách của nạn nhân nam; tại sao hắn chỉ lấy đi tóc bạc của ông lão, đôi tay của đứa trẻ. Còn có tại sao hắn lại vứt bỏ bốn người ở những địa phương cách xa nhau như vậy. Bởi gì cuối cùng, hắn đã giải thoát khỏi ảo tưởng, quay trở lại thù hận. Hắn tàn nhẫn vứt bỏ bọn họ, để sau đó bắt đầu một vòng ảo tưởng mới, tìm kiếm những nạn nhân mới, xây dựng nên một gia đình mới.”
Ánh mắt anh dừng lại trên mặt đường thẳng tắp phía trước: “Mục tiêu tiếp theo của hắn, chính là người đoạt giải thưởng tinh hà còn lại.”
Nửa tiếng sau.
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự nhỏ nhắn xinh đẹp, xung quanh đã có rất nhiều xe cảnh sát. Những hàng xóm ùn ùn vươn đầu ngó nghiêng, không khí nặng nề. Đây chính là nhà của người đoạt giải thứ hai.
Bốn người Bạc Cận Ngôn xuống xe, Âu Dương Lâm đi đầu, một viên thanh tra bước đến: “Sếp, cả nhà đều không có ở đây, một người hàng xóm nói bọn họ đi ra


Insane