Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2745 lượt.
i măng của biệt thự, chỉ có Allen là còn nhớ, Simon thì hoàn toàn quên mất. Bọn họ là cùng một người, nhưng lại mang ký ức và nhân cách khác nhau.
Tôi đoán chắc anh ta chưa từng nói với cô, những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian bị giam cầm. Những ký ức đó cho dù là chính Simon cũng chẳng dám nhớ lại. Ờ… thật ra anh ta không kiên cường giống như cô nhìn thấy đâu, cho nên mới bị phân liệt thành hai người.
Để tôi nghĩ xem… còn gì nữa nào? Có phải anh ta thường không ngủ vào ban đêm mà cứ đi qua đi lại không?”
Giản Dao giật mình nhìn hắn, lại nghe thấy hắn nói tiếp: “Đúng vậy, đó chính là Allen. Anh ta chỉ là đang giấu kín bản thân, không để Simon phát hiện ra.”
Lòng Giản Dao càng bị bóp chặt, đại não bị thuốc ăn mòn nhiều ngày lại bắt đầu đau âm ỉ lần nữa. Trước mắt cô tối sầm, ngay lúc cô vội ôm lấy đầu chợt nhìn thấy Tạ Hàm ở đối diện nhìn chằm chằm vào màn hình tivi đang dừng lại, dùng một giọng điệu gần như là tán thưởng, thấp giọng nói:
“Hi, Allen.
Cuối cùng đã trở về rồi, người bạn vĩ đại nhất của tôi.”
Xung quanh là một màn đen tối yên tĩnh, Giản Dao nằm trên chiếc giường nhỏ lạnh băng, cả thế giới này dường như chỉ còn lại một mình cô.
Bàn tay cô khẽ nắm lấy drap trải giường bên dưới. Đây là tấm Tạ Hàm vừa thay mới cho cô hôm nay, vẫn có thể ngửi thấy mùi hương mềm mại mới mẻ. Nhưng mùi hương này càng khiến cô cảm thấy nhớ nhung nhiều hơn.
Nhớ mẹ, nhớ em gái, nhớ Huân Nhiên, càng thêm nhớ Bạc Cận Ngôn.
Ở thời khắc không biết ngày hay đêm này, người đàn ông cô yêu, anh đang ở đâu?
Lúc sắp ngủ, Tạ Hàm lại tiêm cho cô một ống thuốc. Cánh tay cô đã dày đặc những vết châm. Nhưng kỳ lạ là, cô không lập tức sinh ra những ảo tưởng kỳ quái lạ lùng, những đoạn ký ức ngọt ngào chua xót nào đó, lại không chịu khống chế ùa vào trong não.
Bạc Cận Ngôn của cô, Simon duy nhất. Cho dù đất trời mù mịt, giây tiếp theo sẽ cách biệt sống chết, điều cô phải làm chỉ có một việc duy nhất.
Tin tưởng anh, chờ đợi anh.
Anh nhất định sẽ mở ra địa ngục này, cứu lấy cô.
…
Một tiếng điện lưu khẽ vang lên, ánh đèn chói mắt khiến Giản Dao giơ tay che mắt mình lại. Ý thức vốn đang hoang mang, dường như cũng theo ánh sáng này sáng lên, tỉnh táo hơn mấy phần.
Cách sau lưng không xa, chợt vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng nhanh nhẹn quen thuộc.
Lòng Giản Dao run lên.
Hắn, lại đến rồi.
Ánh đèn sáng trưng như ban ngày, mùi hương cà phê phảng phất trong không khí. Giản Dao bị ép đứng dậy từ trong lồng giam, lại ngồi lên sô pha.
Tạ Hàm vẫn luôn duy trì tâm trạng tốt. Ngâm nga một khúc ca, thong thả ung dung pha cà phê bưng đến trước mặt cô, còn để lên đó một cái muỗng nhỏ tinh xảo.
Sắc mặt Giản Dao trắng bệch, ngồi yên không động đậy. Tạ Hàm đứng một bên bưng ly cà phê khác, khẽ nhấp một ngụm nhỏ, mỉm cười: “Không uống thì sẽ bị quất roi.”
Giọng nói dịu dàng thanh thúy, dường như thật sự chỉ đang khuyên nhủ rất lễ độ.
Lòng Giản Dao chua xót khó chịu từng cơn. Cô cắn chặt răng, bưng ly cà phê lên chậm rãi uống. Hắn chỉ đứng bên cạnh thấp giọng cười một tiếng, im lặng nhìn cô chằm chằm.
Đợi cô uống xong phân nửa, hắn đột nhiên ‘a’ lên một tiếng, ánh mắt sáng ngời: “Quên nói với cô, trong đó còn có thêm chút đồ.”
Động tác của Giản Dao khựng lại.
Người đàn ông trước mặt, là tên ăn thịt người chân chính. Một cảm giác ghê tởm không thể ngăn cản nổi, nháy mắt cuộn lên trong lòng. Cô cúi đầu nhìn về phía thùng rác bên chân, nôn thốc nôn tháo ra.
Nhưng phải ứng này lại khiến Tạ Hàm hoàn toàn bị chọc cười, hắn cười hề hề nhìn cô sắp ói tới mật xanh, mới thong thả nói: “Cô cho là cái gì? Tôi chỉ thêm sữa vào thôi.”
Giản Dao hít sâu một hơi, cầm lấy khăn ăn trên bàn lau lau khóe miệng. Cô từ từ ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, rồi sau đó tiếp tục im lặng.
Bạc Cận Ngôn nói không sai, người này có nhân cách phản xã hội cực kỳ không ổn định.
Lúc này xem ra tâm tình hắn cực tốt nên mới đùa giỡn cô. Nhưng sự sống chết của cô, mãi mãi chỉ ở trong một ý niệm của hắn, từng bước gian nan.
Ông trời ơi, xin hãy bảo vệ tôi, nhất định phải sống đến ngày Bạc Cận Ngôn tới. Đừng chọc giận hắn thêm nữa, đừng để hắn nổi lên ý muốn giết người.
Nghĩ đến điểm này, cô chỉ yên lặng, thần sắc bình tĩnh ngồi đó, xem hôm nay hắn muốn làm gì.
Sự biến hóa sắc mặt này, đương nhiên rơi vào trong mắt Tạ Hàm. Nhưng hắn không tức giận, ý cười nơi khóe mắt lại càng thêm sâu. Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, quăng một tờ báo đến bàn trà, lại mở tivi lên.
Ánh mắt Giản Dao nhanh chóng lướt qua tờ báo, trên mục tin tức quảng cáo, cô nhanh chóng phát hiện ra một tin tức.
‘Jack, thích món quà tôi tặng anh không?’
Là tin tức Tommy để lại cho Tạ Hàm.
Giản Dao kiềm chế sự khổ sở nháy mắt nổi lên trong lòng, cô chỉ ngước mắt lên nhìn về phía màn hình tivi. Vừa xem, cô liền sững người.
Giọng nói của nữ phát thanh viên lạnh lùng sắc bén, giống như một thanh kiếm cắt ngang thần kinh con người: “… Quan chức hai p