Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342438
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2438 lượt.
n trên sô pha, yên tĩnh như một chú mèo.
Tạ Hàm bất giác mỉm cười, nhìn chằm chằm cô, đồng thời nhấc ly rượu vang đỏ lên nhấp một ngụm. Ngay khi nhập tâm xem, giọng nói nặng nề của nữ phát thanh viên lúc này lại đột nhiên xen vào suy nghĩ của hắn:
“Tin tức hiện tại, có liên quan đến tiến triển mới nhất của vụ án ăn thịt người ‘hoa tươi’…”
Ánh mắt Tạ Hàm di chuyển trở lại màn hình tivi, chỉ thấy phần dưới màn hình có một dòng chữ màu đen bắt mắt chạy ngang qua:
‘Tin tức bùng nổ: Chiếc túi bí mật mà tên sát nhân biến thái Tommy gửi đến đài truyền hình.’
Chiếc túi?
Cái trò này ở đâu ra?
Sự tình hình như đã phát triển ngoài dự liệu của hắn rồi.
Tạ Hàm đặt ly rượu xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình. Thần sắc của nữ phát thanh viên vô cùng nặng nề, nhưng dường như lại có chút không giống với bình thường. Cô nói rõ ràng: “Hiện giờ các bạn đang xem, là tin tức độc quyền của đài. Mười phút trước, chúng tôi thu được một chiếc túi được Tommy nặc danh chuyển phát nhanh đến. Chiếc túi này được gửi từ nhà tù Pelican Bay của bang Crescent. Ở trong đó chỉ có một cái USB. Tiếp theo các bạn sẽ được xem nội dung video chứa trong USB này. Không thể không nói, đây là một đoạn video không thể tưởng tượng nổi, khiến người ta rợn cả người. Tôi nghĩ có lẽ nó sẽ gây chấn động cả nước Mỹ, khiến cho cảnh sát Trung quốc và FBI đều cảm thấy hổ thẹn.”
Cô tạm dừng một chút, rồi nói tiếp: “Mời mọi người cùng xem với tôi. Đây chính là một đoạn băng video trong quá trình gây án của tên biến thái ‘hoa tươi’ hai năm trước. Nhân vật chính trong màn hình, chính là chuyên gia được mời đặc biệt hiện giờ của Bộ Công an Trung Quốc, trước đây là cố vấn phân tích hành vi của FBI, giáo sư danh dự của đại học Maryland Bạc Cận Ngôn, Simon.”
Mấy ngày sau, lúc Giản Dao được các thanh tra FBI cứu ra khỏi chốn ma quỷ này, hồi tưởng lại những gì đã trải qua, cô chỉ cảm thấy đau đớn đến không muốn sống nữa. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, cô lại cảm thấy cuộc đời như một bàn cờ, trắc trở quanh co.
Còn người đánh cờ thì sâu không lường được, cô cùng những người khác đều bị bố trí trong bàn cờ này. Cho dù là tội ác ngập trời như Tạ Hàm, có lẽ cũng không ngờ được, thế cờ lại có thể phát triển theo hướng như vậy.
Tất cả những chuyển biến đó, đều bắt đầu từ lúc Tommy vượt ngục, từ lúc hắn lén lút chuyển phát nhanh đoạn video quay lén đến đài truyền hình, bắt đầu công khai phát sóng trên toàn nước Mỹ.
…
Buổi chiều, nhà kho dưới đất.
Giản Dao càng nghe càng kinh hãi, bởi vì cảm xúc lên xuống thất thường cộng thêm đại não đã bị thuốc khống chế nhiều ngày, nên đầu cô lại bắt đầu đau buốt từng cơn.
Hắn tiếp tục nói: “Tôi không ngờ, hắn vẫn còn giữ đoạn video đó ở ngoài ngục, để quăng ra đòn sát thủ lần này. Đương nhiên, tôi rất rõ cách nghĩ của hắn, chỉ cần phát sóng, lập tức có thể khiến Bạc Cận Ngôn thân bại danh liệt. Đây mới là lễ vật hắn tặng cho tôi, hủy hoại Bạc Cận Ngôn rồi, tôi sẽ không thể có được anh ta.
Nhưng mà tôi chỉ có thể nói, Tommy đã đánh giá thấp Bạc Cận Ngôn, cũng đánh giá thấp tôi. Đây chính là điều mà tôi cầu còn chẳng được. Đẩy Bạc Cận Ngôn đến đường cùng, đồng nghĩa với việc… đẩy anh ta đến bên cạnh tôi.”
Giản Dao không nhúc nhích ngồi bên cạnh hắn, tâm tình càng lúc càng khó chịu. Cận Ngôn, rốt cuộc anh đã gặp phải chuyện gì?
Tựa như có thể nhìn thấy nghi hoặc của cô, Tạ Hàm đột nhiên đứng thẳng người dậy trở lại chỗ ngồi, thản nhiên ngồi xuống rồi mỉm cười nhìn cô chằm chằm.
“Nghe không hiểu?”
Giản Dao cắn môi im lặng.
Tạ Hàm cười càng thêm sung sướng, cầm bó hoa cúc trên bàn ngửi ngửi: “Có lẽ nên đổi cách nói khác, Simon… có một bí mật. Bí mật này, chỉ lộ ra ở trong tầng hầm hai năm về trước, chỉ có tôi biết, Tommy biết, đến ngay cả bản thân Simon cũng không biết.
Mà hiện tại, anh ta đã phạm phải một sai lầm chí mạng, đó là thả Tommy ra làm mồi nhử. Hiện giờ, Tommy đem bí mật này công khai với mọi người. Tôi nghĩ phát triển của sự việc đã hoàn toàn vượt khỏi tầm khống chế của anh ta.”
Giản Dao nghe xong trong lòng càng thấy hoảng loạn, bí mật? Bạc Cận Ngôn sẽ có bí mật gì? Không thể nào. Đây có phải lại là một mưu kế nào khác của Tạ Hàm muốn lừa mình không? Nhất định là vậy.
Cô nhất định phải giữ cho đầu óc tỉnh táo, phải giữ chặt lấy bản thân mình.
Ngay lúc suy nghĩ như vậy, Tạ Hàm đã ấn lên chốt mở điều khiển từ xa, quay đầu nhìn sang. Hắn giống như tự lẩm bẩm một mình, dùng giọng điệu say mê rất rõ ràng, thấp giọng nói: “Xin mời thưởng thức thật tỉ mỉ, đây mới là thứ tôi muốn có được. Thời khắc vĩ đại nhất trong lịch sử tội phạm của thế kỷ này sắp đến rồi, đây mới là bữa tiệc thịnh soạn điên cuồng của tất cả các sát thủ liên hoàn.”
Giản Dao nghe đến kinh hồn táng đảm (*), cho dù cô không ngừng lặp đi lặp lại nhắc nhở bản thân rằng đây chỉ là một âm mưu của hắn, nhưng cũng không cách nào ngăn được sự kinh hãi theo trực giác, khiến trái tim rơi lộp độp lần nữa, rơi xuống tận đáy vực tuyệt vọn