Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342448
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2448 lượt.
anh, có được anh. Trở lại nơi chúng ta gặp gỡ quen biết nhau lúc đầu, để em đích thân nói với anh, em yêu anh rất nhiều.
…
Cận Ngôn, xin lỗi, em cũng từng hoài nghi anh, mỗi lần đối đầu với những tên sát thủ biến thái nhất, chỉ có anh có thể phỏng đoán được suy nghĩ của bọn họ. Lúc đó, em liền rất sợ hãi, sợ một ngày nào đó, anh cũng sẽ bị những thứ đen tối đó nuốt chửng. Mà lúc nhìn thấy đoạn video của Allen, em ngược lại có cảm giác an lòng hoàn toàn.
Không còn quan trọng nữa rồi, Cận Ngôn. Simon hay là Allen đều không còn quan trọng nữa rồi. Anh chính là anh, là Cận Ngôn duy nhất của em. Tình yêu của em đối với anh, căn bản sẽ không thay đổi, bởi vì từ đầu đến cuối em vẫn tin tưởng, anh sẽ chiến thắng được Allen, chiến thắng được Tạ Hàm. Anh sẽ tìm ra em, anh sẽ mang em rời khỏi chốn địa ngục này.
Sau đó, chúng ta sẽ quay về quê hương, quay về nhà của chúng ta. Xin anh hãy ôm em, cho dù chỉ là tro cốt, ôm em ngồi bên cạnh dòng sông, cùng em ngắm mặt trời lặn, sau đó đem chôn em ở nơi mà anh có thể nhìn thấy mỗi ngày.
Anh còn nhớ không? Lần đầu tiên chúng ta hôn nhau, anh với em đều ngơ ngẩn cả. Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta nắm tay, anh nói em làm anh ngứa, thì ra trước giờ anh chưa từng nắm tay con gái… Có quá nhiều hồi ức đi cùng với em, chết đi thì có sao đâu? Em đã đạt thành mộng ước của mình, em có được anh, em trở thành một người giống như ba, cùng anh phá nhiều vụ án như vậy, em xứng đáng với cuộc đời của mình, kiếp này em không còn gì hối tiếc nữa, nuối tiếc duy nhất chính là không thể ở bên anh đến già.
Xin anh nhất định đừng cô độc, Bạc Cận Ngôn. Đừng sống lẻ loi một mình, mỗi ngày đều phải sống thật tốt.
Bởi vì em đang ở chỗ này, Cận Ngôn, đang ở trong mắt anh, ở trong tim anh, ở trong cuộc sống của anh.
Chúng ta mãi mãi cũng không chia lìa.
Giản Dao.’
Lại một buổi sáng sớm.
An Nham cầm lấy bức thư được công khai, vội vàng đi vào tổng bộ của FBI.
Cả phòng sáng đèn yên lặng. Giống như dự cảm được điều gì, lúc anh đến, Bạc Cận Ngôn đã ngồi bên cạnh bàn, sắc mặt lạnh lẽo như sắt.
An Nham đẩy bức thư đến trước mặt anh.
Bạc Cận Ngôn không nhận lấy, ánh mắt yên tĩnh lướt qua mặt giấy. Anh chăm chú xem từng hàng từng chữ thật chậm rãi.
An Nham không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm biểu tình của anh.
Qua rất lâu, Bạc Cận Ngôn ngẩng đầu nhìn anh.
Giống như đang nhìn anh, lại giống như ánh mắt căn bản đang xuyên qua anh, xuyên qua tầng tầng lớp lớp tường xi măng cốt thép, nhìn về cô ấy đang ở một nơi nào đó.
Một lúc sau, gương mặt anh giống như đóng băng, đột nhiên từ từ hiện lên ý cười. Anh giống như đang cười, nhưng ánh mắt lại cực kỳ lạnh giá cực kỳ thâm sâu.
“Tôi muốn vượt ngục.”
Giọng nói khàn khàn xa lạ.
Ánh đèn như nước chảy xiêu vẹo, âm nhạc, rượu vang đỏ, những hình ảnh trang hoàng giả tạo yên tĩnh nhu hòa.
Giản Dao ngồi trên sô pha, tay cầm một ly rượu thủy tinh óng ánh trong suốt, yên tĩnh giống như một chú chim di trú. Còn Tạ Hàm đang ngồi đối diện cô, khóe miệng cười tủm tỉm nhìn chằm chằm vào màn hình tivi.
Phần tin tức đang phát trong tin thời sự đương nhiên chính là bức thư tuyệt bút của cô. Giọng nói của nữ phát thanh viên nặng nề nhưng không mất đi sự sắc bén: “… Đây là một bức thư sâu sắc cảm động lòng người, chúng tôi đã mời một giáo sư tâm lý học tội phạm nổi danh là tiên sinh Mike. Ông cho rằng bức thư này tuy cực kỳ có khả năng là tiểu thư Giản Dao đã viết ra dưới tình trạng bị tên ăn thịt người ‘hoa tươi’ áp bức, nhưng tình cảm thì rất chân thành, bút tích liền mạch, thông qua rất nhiều khoản mục phân tích ngữ pháp và logic, cho thấy nội dung của bức thư này căn bản là đáng tin cậy. Đồng thời ông cũng cho rằng tiểu thư Giản Dao rất có khả năng đã bất hạnh gặp nạn. Chúng tôi cảm thấy đau lòng và thương tiếc vô cùng vì điều này…
Nhưng mà, tiên sinh Mike cũng đồng thời cho rằng, bức thư công khai này đã nói rõ, tiểu thư Giản Dao mặc nhiên thừa nhận và chấp nhận sự tồn tại hai nhân cách của giáo sư Bạc Cận Ngôn. Thái độ của cô, tôi nghĩ không còn nghi ngờ gì nữa, đó tương đối có sức thuyết phục và lực ảnh hưởng. Như vậy có phải cán cân phán xét lại lần nữa nghiêng về phía ‘Bạc Cận Ngôn có tội’ hay không? Gia đình người bị hại có phải sẽ nổi lên sự căm phẫn lần nữa? Chúng tôi mỏi mắt trông chờ.”
Ý cười của Tạ Hàm càng thêm sâu, liếc nhìn cô một cái: “Làm tốt lắm.”
Lúc này, Tạ Hàm đứng dậy, chỉnh sửa lại áo sơ mi và cà vạt, khẽ cười với cô: “Đoán thử xem, tôi đi làm gì?”
Giản Dao cắn môi không nói. Hắn cũng không để ý, giọng điệu cứ như đang tự lẩm bẩm một mình khẽ nói rất nhanh: “Hôm nay, Simon bé nhỏ của chúng ta… Ồ, còn có Allen bé nhỏ, sẽ được áp giải từ tòa nhà J. Edgar Hoover đến đơn vị kiểm định thần kinh. Một khi chứng minh được anh ta có hai nhân cách, thì nữ phát thanh viên xinh đẹp kia đã nói như thế nào ấy nhỉ… đang chờ đợi anh ta sẽ là thân bại danh liệt, trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, sẽ phải ở trong bệnh viện thần