Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2445 lượt.
ự tĩnh lặng như cái chết.
Xem ra hắn thật sự rất vui sướng, thậm chí còn quên nhốt cô trở lại lồng giam.
Nhưng cũng không có gì khác biệt.
Giản Dao cầm lấy tờ báo trên bàn trà, chần chừ đi đến trước bồn rửa tay bên cạnh. Cô lặng lẽ, từ tốn lau sạch những vết máu trên người. Cơn đau như sống lại, nhưng cô đã trở nên tê liệt, chỉ nhìn chằm chằm người con gái tiều tụy suy yếu trong gương, chậm rãi lặp đi lặp lại động tác tẩy rửa.
Cô cũng giống như Tạ Hàm, không biết Bạc Cận Ngôn rốt cuộc muốn làm gì. Nhưng cô biết, bước cờ đầu tiên của anh đã đạt được hiệu quả. Chí ít hiện giờ, lực chú ý của Tạ Hàm toàn bộ bị Tommy thu hút, đối với việc hành hạ lột da cô, dường như cũng mất đi hứng thú và nhiệt tình.
Nhưng mà Cận Ngôn, tâm tư Tạ Hàm sâu vô cùng. Tiếp theo anh sẽ làm thế nào? Lực chú ý của hắn, có thể bị chuyển dời trong bao lâu?
Sau khi Tạ Hàm đi lên lầu, đầu tiên là ngồi trước tivi xem những tin tức mới nhất có liên quan đến Tommy, nhanh chóng lướt qua một lần. Sau đó hắn dựa vào sô pha, nhìn ngắm màn đêm của nông thôn yên tĩnh ngoài cửa sổ, hơi có chút cụt hứng.
Mục đích của hắn, là có được Bạc Cận Ngôn. Đây là người đàn ông kiêu ngạo và ưu tú giống như hắn, là người đàn ông duy nhất trên thế giới này có thể kề vai xưng bạn với hắn. Mấy lần giao đấu đều có thắng thua, càng chứng minh được sự lựa chọn của hắn là chính xác.
Muốn có được người đàn ông như thế này, việc đầu tiên cần làm chính là phải hủy hoại hắn. Đánh hắn xuống đáy của cuộc đời, đợi thời khắc hắn yếu đuối nhất… sau đó, một tay thu lưới.
Hắn tin rằng Bạc Cận Ngôn sẽ khuất phục mình. Bởi vì bản chất của bọn họ là như nhau. Thể xác tội ác và linh hồn bất khuất, hắn hiểu rõ Bạc Cận Ngôn đến thế, thậm chí còn hơn cả bản thân mình… Hừm, thiên sứ và ác ma chỉ cách nhau một lằn nhỏ, chỉ cần ác ma trong lòng Bạc Cận Ngôn thức tỉnh, lập tức sẽ thuộc về hắn vĩnh viễn, vĩnh viễn sẽ không rời xa hắn.
Còn về Giản Dao… không thể không nói, người phụ nữ này đã làm nhiễu loạn kế hoạch của hắn. Vốn là, định cắt khúc cô ta để làm lễ vật tặng cho Bạc Cận Ngôn, quả thực sẽ mang đến cho tên đó một đả kích trầm trọng nhất. Nhưng hiện giờ Tạ Hàm thấy rằng, như vậy còn chưa đủ.
Một bức di thư tình thâm ý trọng, viết tất cả những đau khổ tra tấn hối hận của cô gái này, viết đầy nỗi sợ hãi của cô gái đối với phần tình cảm này, mới là vũ khí chí mạng đánh Bạc Cận Ngôn rơi vào địa ngục.
Chỉ đáng tiếc sự kiên cường của cô gái này vượt ngoài dự liệu của hắn. Đã sắp một tuần rồi, rõ ràng ý thức đần độn mơ hồ suốt hai mươi tư giờ, nước mắt cũng rơi không ngừng, lại vẫn sống chết không chịu viết di thư. Tạ Hàm đã sắp mất hết hứng thú đối với việc tra tấn cô. Hơn nữa hắn có dự cảm, cho dù thật sự lột da cô, cô cũng sẽ không viết. Điểm này, ngược lại giống y như Bạc Cận Ngôn hay Lý Huân Nhiên đã từng bị hắn cầm tù, cố chấp khiến hắn tức điên, nhưng lại khiến hắn hưng phấn và yêu thích. Thậm chí còn có chút không nỡ giết cô ta.
Chỉ có điều… hiện giờ hắn lại có thêm một niềm vui mới.
Hắn cúi đầu nhìn tờ báo, ánh mắt dừng trên hai chữ ‘lễ vật’.
Lễ vật mà Tommy ám chỉ là cái gì, không cần nghĩ cũng biết. Hắn đố kỵ với Bạc Cận Ngôn, hắn muốn giết Bạc Cận Ngôn, để làm lễ vật tặng cho mình.
Cái tên này, đối với người thầy lãnh đạo tinh thần của mình tràn đầy sùng bái và yêu thích mãnh liệt, căn bản không cách nào chấp nhận việc bị Bạc Cận Ngôn thay thế. Giết Bạc Cận Ngôn rồi, hắn mới có thể trở thành đồng bọn duy nhất của người thầy lãnh đạo tinh thần này.
Tạ Hàm thấp giọng cười ra tiếng.
Nhưng mà Tommy, mày làm sao có thể là đối thủ của Bạc Cận Ngôn? Mày đã bị tao đào thải rồi, nhất định chỉ còn con đường chết.
Chỉ là, trò chơi tiến hành đến lúc này, thêm vào một vai diễn mới sẽ có những kinh ngạc vui mừng nào đây?
Hắn có thể tạm thời nghỉ ngơi một chút, ngồi nhìn trai cò tranh nhau, nhìn xem bọn họ bán sức mà biểu diễn.
Hai ngày sau, sáng sớm.
Tạ Hàm ngồi trước bàn ăn sáng, dùng xong bữa sáng tinh xảo. Bên tay hắn vẫn là một tờ báo ‘Kinh tế Washington’ như thường lệ.
Sau khi ăn xong, hắn lại dùng khăn ăn lau khóe miệng, uống một ngụm nước lọc, rồi mới cầm tờ báo lên, lật đến phần tin tức quảng cáo.
Quả nhiên như thế, tin tức của Tommy lại xuất hiện rồi.
‘Bạn thân mến, tôi vẫn là người bạn duy nhất của anh như cũ.’ Dựa theo thời gian in ấn của tờ báo suy tính, tin tức này ít nhất đã được đăng vào tám tiếng trước. Tức là, Tommy đến giờ phút đó vẫn còn tự do, ít ra thì bản thân Tommy cho là như vậy.
Tạ Hàm khẽ mỉm cười, đặt tờ báo lên bàn bên cạnh. Ở đây đã đặt một chồng báo của mấy ngày trước. Mỗi ngày đều có tin tức của Tommy.
Ờ… Simon, Tommy, bọ ngựa và ve, không có được sự đáp lại của tao, có phải bọn mày đều rất thất vọng?
Hắn lại ngồi xuống sô pha, mở tivi xem lướt qua tin tức.
Hội nghị kinh tế tám nước, triến hành cuộc bầu cử tổng thống, lốc xoáy quét qua bang Louisiana… Cái thế giới buồn tẻ và nhàm chán này. Hắn dứt khoát mở máy quan sát ra, ở trong khu vui chơi dưới đất, Giản Dao đang cuộn trò