Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342450
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2450 lượt.
út tiếc thương, thậm chí trong ánh mắt lướt qua một tia sáng hưng phấn nào đó. Gương mặt thanh nhã càng lộ ra mấy phần cay nghiệt, lực ngón tay cũng mạnh thêm, móng tay găm vào trong da thịt cô.
Cự ly gần như vậy, nhìn thấy được từng biểu tình nhỏ bé nhất, trong đầu Giản Dao thoáng chốc như mộng mị.
Một ý nghĩ cô trước sau vẫn không tin, sống chết đè nén đột nhiên lại xông lên đầu.
Không thể nào… lẽ nào anh thật sự… thật sự…
Trở thành Allen rồi?
Bạc Cận Ngôn của cô, Simon của cô, thật sự đã trầm luân vào trong bóng tối vô cùng vô tận? Không thể gặp lại, không thể yêu nhau nữa rồi sao?
Cô sắp phải chết trong cùng một đôi tay, chết trong cùng một cơ thể nhưng linh hồn tội ác bất đồng ở trước mặt sao?
Không! Cận Ngôn, Cận Ngôn!
Cô gần như bất giác mở miệng, thoáng chốc liền cắn lấy ngón tay anh, cắn thật mạnh, mùi máu tươi nháy mắt tràn đầy khoang miệng cô. Gương mặt anh tuấn của người đàn ông nháy mắt càng thêm âm trầm, anh túm lấy tóc dài sau ót cô, khiến cô đau đớn vô cùng lại không thể động đậy.
Nước mắt Giản Dao đã rơi đầy mặt, sống chết nhìn anh chằm chằm.
Nhưng trên gương mặt anh, trước sau vẫn không có chút chần chờ hay thương tiếc nào, ngược lại sự tàn bạo trong mắt càng gia tăng.
“Ha… người phụ nữ của Simon.” Anh dùng một giọng nói âm trầm lên tiếng: “Vẫn chưa nếm thử mùi vị của cô mà đã giết cô rồi thì thật đáng tiếc.” Vừa nói xong, anh liền lôi một cây súng từ trong túi ra, nòng súng vừa đen vừa cứng, đặt ở trên huyệt thái dương của cô.
Toàn thân Giản Dao khẽ run lên, thân hình đang ở trong lòng anh bị kéo chặt giống như một con cá sắp chết vì thiếu dưỡng khí. Nhưng anh lại thong thả cười, từ từ cúi đầu về phía cô, giọng nói trầm thấp âm u vang lên bên tai cô: “Bảo bối, đừng sợ, sẽ kết thúc rất nhanh thôi.”
Cả người Giản Dao lại mềm nhũn ra, từ từ nhắm mắt lại. Hơi thở của anh phun lên gò má cô, cô thậm chí còn nghe thấy âm thanh anh mở chốt an toàn trên súng.
Vĩnh biệt, Cận Ngôn. Vĩnh biệt, mẹ.
Hôm nay em chết ở chỗ này.
Vĩnh viễn không cần tỉnh lại, vĩnh viễn không còn nhìn thấy anh nữa, vĩnh viễn… cũng sẽ không quên anh.
Ở bên ngoài nhà nho, trong mật thất của trang viên cách đó mấy trăm kilômét, Tạ Hàm đang nhìn chằm chằm đôi nam nữ trong màn hình, chỉ cảm thấy máu huyết toàn thân dường như đang sôi trào lên.
Hắn chờ đợi, vô cùng vui sướng và kiên nhẫn chờ đợi.
Chờ đợi một Allen hoàn toàn, triệt để, không chút tỳ vết đi đến bên cạnh hắn!
Chính vào lúc này, lại thấy Bạc Cận Ngôn đột nhiên cúi đầu, cắn lên môi Giản Dao.
Tạ Hàm khẽ giật mình, chợt cười lên!
Bởi vì biểu tình của Bạc Cận Ngôn tràn đầy dục vọng ác liệt, nụ hôn này rất hung tàn và thô bạo, môi Giản Dao nháy mắt bị cắn chảy máu. Biểu tình của Giản Dao rất sinh động rất đáng thương, sự tuyệt vọng, bi ai, phẫn nộ trên mặt cô càng tăng thêm.
Allen cực kỳ khát vọng chà đạp Giản Dao, suy nghĩ này hắn có thể hiểu được. Nếu không phải là bây giờ muốn cô gái này trở thành một biểu tượng cuối cùng để bọn họ đạt thành liên minh thì hắn cũng không ngại để Allen đùa chết cô ta.
Hiện tại, cứ để cho anh ta làm cho đỡ nghiện đi.
Trong màn hình, Giản Dao bị cưỡng hôn, đã hoàn toàn không còn sức lực để vùng vẫy nữa, mặc kệ tên đàn ông này điên cuồng vô tình giày xéo môi lưỡi của mình. Nụ hôn này hoàn toàn khác với Bạc Cận Ngôn trước đây, kịch liệt hung mãnh vô cùng, đầu lưỡi của anh giống như rắn độc công kích cô, thậm chí cắn cả đầu lưỡi cô, mang theo cảm giác đau đớn khát máu. Một cánh tay cũng lưu động một cách tùy ý hèn hạ trên cơ thể cô….
Đột nhiên, một cảm giác giống như đã từng quen biết đột nhiên nảy lên trong lòng…
Bạc Cận Ngôn… Simon, đã từng hôn cô như vậy.
Đó là lúc nào?
Là lúc ở trong ngôi biệt thự ven biển của Lận Y Dương, anh và cô thảo luận, có thể từ trong nụ hôn phân biệt được sự khác nhau của một người hay không. Lúc đó anh đã mô phỏng một người khác, hôn cô rất hung tàn như thế này.
Sau đó thì sao?
Sau đó lúc đầu lưỡi của anh rút lui, vẫn giống như lúc bình thường, bất giác từ dưới lướt lên trên, câu lấy đầu lưỡi của cô khẽ liếm một cái. Còn thảo luận của bọn họ, cũng vì một động tác nhỏ theo thói quen đó, mà kết thúc với thắng lợi thuộc về cô.
Kết luận của bọn họ là, từ một nụ hôn, cũng có thể thật sự phán đoán được có phải là cùng một người hay không.
…
Giản Dao thoáng giật mình, ý thức gần như sắp sụp đổ bất chợt hồi phục sự sáng suốt; nỗi tuyệt vọng và bi ai đau đớn khôn cùng bị lý trí đè nén. Nụ hôn sắp đến khúc cuối thì trái tim cô cũng đã bắt đầu buộc chặt trước giờ chưa từng có.
Anh lại cắn cô một cái, chỉ khiến cô đau đến mức toàn thân run rẩy.
Anh hung hăng mút lấy đầu lưỡi của cô, dường như tràn đầy dục vọng trắng trợn.
Sau đó, cuối cùng anh cũng lưu luyến buông đầu lưỡi của cô ra, từ từ rút lui ra ngoài.
Đầu lưỡi của anh sắp rời khỏi khoang miệng cô…
Đột nhiên, anh khựng lại, vừa kiên định vừa cực kỳ dịu dàng, từ dưới lên trên khẽ liếm đầu lưỡi của cô một cái.
…
Cùng một hôm, năm tiếng đồng hồ trước