Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342431

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2431 lượt.

kinh trải qua những ngày tháng còn lại của cuộc đời, hoặc sẽ bị tống vào ngục giam Pelican Bay, tù chung thân.”
Lòng Giản Dao run rẩy thật mạnh, nhưng hắn đã bước vào trong bóng tối, càng lúc càng xa: “Hắn đã đi đến bên bờ vực, sao tôi có thể không đi xem được?”
Bên ngoài tòa nhà J. Edgar Hoover.
Ánh mặt trời mùa đông, chói chang, yên tĩnh và mát lạnh.
Bạc Cận Ngôn mặc một cái áo khoác ngoài màu đen, dưới sự bao vây của vô số thanh tra FBI bước ra khỏi tầng một của tòa nhà. Chỉ là lần này, hai tay anh bị còng, đầu trùm một cái mũ che đến tận chân mày.
Nhịp bước của đám người này hoàn toàn không thể ngăn được sự tìm kiếm và ánh đèn của đám ký giả đang túc trực bên ngoài tòa nhà.
“Giáo sư Bạc Cận Ngôn, xin hỏi anh có thừa nhận mình có hai nhân cách hay không?”
“Hiện giờ anh là Simon hay là Allen?”
“Anh thân là nhân viên tâm lý tội phạm chuyên nghiệp, có phải cũng cho rằng mình nên chịu trách nhiệm cho hành vi phạm tội của Allen hay không?”
“Bức thư của tiểu thư Giản Dao, có khiến anh đau lòng không?”
Vấn đề cuối cùng, khiến cho bước chân vốn đang nhanh nhẹn của anh bị khựng lại. Sau đó anh cũng không quay đầu, lập tức chui vào một chiếc xe bọc thép chống đạn dưới sự bảo hộ của các thanh tra.
Thân xe sáng bóng dưới ánh mặt trời, từ từ chạy đi xa. Đám ký giả chạy hối hả ở phía trước và sau đã dừng chân, liên tục chụp hình chiếc xe, sau đó nhún nhún vai, thấp giọng nói hai ba câu rồi tản ra.






Tất cả trang trí đều không còn nữa, lồng giam, sô pha, giường, bàn trà… toàn bộ đều bị dọn dẹp sạch sẽ.
Xung quanh tối đen trống trải, dường như không có điểm dừng. Chỉ còn lại Giản Dao, bị xích sắt khóa chặt dưới ánh đèn sáng chói ở trung tâm, mũi chân khẽ chạm đất. Cô giống như một con rối gỗ trên sân khấu, nhỏ bé, tái nhợt và cứng ngắc chờ đợi vận mệnh sắp đến.
Băng keo dày đang bịt lấy miệng cô, khiến cô không thể phát ra chút âm thanh nào. Chỉ có thể mở to đôi mắt đen láy rõ ràng, căng thẳng nhìn chằm chằm từng cử động của Tạ Hàm.
Hôm nay Tạ Hàm mặc một bộ vest ghile và quần dài, thẳng tắp văn nhã, khóe miệng hàm chưa ý cười dạt dào. Nhưng càng khiến Giản Dao cảm thấy hắn biến thái và ghê tởm.
Hắn cầm lấy điện thoại, đứng dưới ánh đèn cách cô mấy bước, quay đầu nhìn cô cười: “Kích động không?”
Nhưng trực giác báo cho cô biết, nhất định là anh.
Bạc Cận Ngôn… đang che giấu sao?
Ý cười trên mặt Tạ Hàm càng thêm ý tứ hàm xúc không rõ, khẽ trả lời: “Hi.”
Người đàn ông đầu bên kia thong thả hỏi: “Chúng ta gặp mặt ở đâu?”
“Hai giờ sau…” Tạ Hàm quay đầu nhìn Giản Dao một cái: “Tôi sẽ nhắn tin địa chỉ cho anh.”
“Ok.”
“Giản Dao đang ở chỗ tôi, đặc biệt chuẩn bị vì anh đấy.”
Người đàn ông yên lặng trong nháy mắt, ý cười trong giọng nói dường như càng sâu càng lạnh lẽo: “Rất tốt. Cám ơn.”
Điện thoại cứ vậy mà cúp. Hai người nói chuyện có liên quan đến cô, lại khiến cho Giản Dao kinh hồn tán đảm.
Lời của Tạ Hàm, có ý gì? Đặc biệt chuẩn bị vì ‘anh’?
Lúc này Tạ Hàm đã tắt điện thoại, cất đi, quay đầu nhìn cô. Hắn vươn tay ra, gỡ bỏ băng keo trên miệng cô.
Thân hình cao lớn đứng thẳng trước mặt cô, trên gương mặt thanh tú có một vẻ thương tiếc nhàn nhạt.
“Hiện giờ, thật sự sắp phải vĩnh biệt cô rồi, Jenny.”
Một nỗi sợ hãi bất an vô bờ bến xông lên trong lòng cô, Giản Dao cuối cùng không nhịn được chủ động hỏi hắn: “Anh… muốn giết tôi sao?”
Ngay bây giờ? Ngay khi Bạc Cận Ngôn đang trên đường tới đây?
Chính tại lúc sống chết cách biệt nhau thế này, lại chỉ có thể để anh nhìn thấy thi thể của cô thôi sao? Không!
“No.” Bất ngờ ngoài dự liệu của cô chính là Tạ Hàm lại cười tủm tỉm lắc đầu, phủ định giả thiết tàn nhẫn này. Đột nhiên, cô căn bản không thể dễ chịu hơn chút nào, bởi vì hắn lập tức nói ra một kết luận còn đáng sợ hơn.
“Người giết cô, đương nhiên là Allen.” Hắn nhìn chằm chằm cô, ánh mắt càng thêm thâm trầm: “Ồ… thử nghĩ mà xem, nếu như đích thân anh ta giết cô, việc này đối với Simon bé nhỏ là một đả kích trầm trọng đến thế nào nhỉ? Anh ta yêu cô như vậy, nhất định không thể tự tha thứ cho bản thân mình.”
Hắn ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, giống như đang tưởng tượng một chuyện gì đó vô cùng thú vị. Sau đó hắn đột nhiên cúi đầu nhìn cô, thấp giọng than một tiếng: “Ài… đau khổ và tự trách sẽ luôn dằn vặt anh ta. Cô biết mà, người hai nhân cách luôn trong sáng và tuyệt vời như vậy đó. Chỉ cần ý chí của anh ta từ từ suy yếu, sẽ bị rơi vào trong bóng tối, bị Allen thay thế, có lẽ mãi mãi cũng không thể tỉnh lại. Cô xem, Allen cũng hiểu được đạo lý này. Cho nên, anh ta mới không thể chờ đợi đến lúc giết chết cô.”
Trong nhà kho rộng rãi yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng vọng của giọng nói vừa hưng phấn vừa ôn hòa của Tạ Hàm. Sắc mặt Giản Dao chết lặng nhìn hắn, tay chân bị dây xích trói chặt, bởi vì cơ thể bị kéo căng quá mức, khiến cơn đau kéo đến từng cơn.
Không, anh sẽ không giết cô.
Nếu như anh là Simon, anh sẽ không giết cô.
Anh là Simon, anh không phải là bất kỳ ai khác!