XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342446

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2446 lượt.

lúc sáng lên. Nguyên cả nhà kho nhất thời sáng trưng như một tinh cầu chói mắt. Giản Dao gần như lập tức nghiêng đầu nhắm mắt, tránh khỏi ánh sáng lóa mắt đó.
Hắn nhịn không được bật cười, cầm lấy cái micro ở trên bàn: “Hi, Jenny, tôi về tới nhà rồi. Cô cảm thấy thế nào?”
Trong nhà kho.
Giản Dao nhắm mắt một lúc rồi mới mở mắt ra, thích ứng với ánh sáng chói lóa. Nghe thấy giọng nói của Tạ Hàm đột nhiên vang lên, rõ ràng như đang ở bên cạnh mình, khiến lòng cô rung thật mạnh.
Ngước mắt nhìn cẩn thận, từ từ, cô phát hiện ở các góc trên trần nhà cao cao đều có lắp đặt các camera, ống kính tối tăm, giống như đôi mắt khiến người ta sợ hãi của Tạ Hàm. Ở trong đó có một cái máy khuếch âm nhỏ xíu.
“Anh ấy còn bao lâu nữa mới tới?” Giọng nói khàn khàn của Giản Dao khẽ hỏi. Không biết cái micro truyền âm được thiết kế ở đâu trong nhà kho này, nhưng cô khẳng định, một chút âm thanh khe khẽ trong này đều sẽ rơi vào đôi tai cẩn thận của hắn.
Quả nhiên, giọng nói trong trẻo của Tạ Hàm lại truyền đến một lần nữa: “Sắp rồi.”
Giản Dao không nói tiếp, Tạ Hàm dường như cũng không có hứng thú nói chuyện. Trong nhà kho sáng như ban ngày, vắng lặng như tờ. Chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng Tạ Hàm ngâm nga truyền đến.
Giản Dao trước giờ chưa từng nghiêm túc nghe xem hắn ngâm nga cái gì. Hiện giờ, trong cả cái địa ngục khủng bố này, chỉ còn lại tiếng của hắn. Chăm chú lắng nghe, thì ra hắn đang hát một ca khúc cũ quen thuộc, ‘Sao một thiên thần có thể làm tan vỡ trái tim tôi’.
“How could an angel break my heart? Why didn’t he catch my falling star……”
(Sao một thiên thần có thể làm tan vỡ trái tim tôi? Tại sao anh không đón lấy vì sao đang rơi của tôi…)
Giản Dao ở trong tiếng hát thấp thoáng của hắn, có chút thất thần nhìn chằm chằm phía trước, nơi Bạc Cận Ngôn có thể xuất hiện.
Sao một thiên thần có thể làm tan vỡ trái tim tôi?
Cận Ngôn, sao em có thể để anh chết đi?

Xin hãy giết chết em, rồi tiếp tục sống.
Cuối cùng, sau một khoảng tĩnh lặng lâu dài, cô nghe thấy ở phía trước, từ rất xa, ở nơi ánh đèn không thể chiếu tới, ‘cạch’ một tiếng, cửa bị đẩy ra. Sau đó, tiếng bước chân đều đều, mạnh mẽ và quen thuộc, từng bước truyền tới.
Hốc mắt Giản Dao dần ẩm ướt. Đây là một loại cảm giác vô cùng phức tạp: đau khổ, bi thương, hạnh phúc, tê dại, đều đang pha trộn trong lòng cô, trong tầng tầng tình ý sâu không thấy đáy này.
Từ từ, người đó bước ra từ trong bóng đêm. Thân hình cao lớn tuấn dật, đội một cái mũ dày, che hơn nửa khuôn mặt. Lòng Giản Dao, dường như cũng từ từ thắt chặt, thắt chặt theo đường nét thân hình đang hiện lên của anh.
Anh cuối cùng cũng đi đến dưới ánh đèn, gỡ mũ xuống, ngẩng đầu nhìn cô từ phía xa xa.
Thế giới của Giản Dao, ngưng đọng ngay tại thời khắc này.
Thời gian, không gian, tiếng động, ánh sáng… đều trở thành những bóng dáng hư vô. Chỉ có người đàn ông mà cô ngày nhớ đêm mong, cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt cô.
Anh mặc một cái áo khoác lớn màu đen, áo sơ mi trắng sạch sẽ, không thắt cà vạt, thân hình cao lớn thon gầy. Ánh đèn bao trùm lên mái tóc đen và gương mặt anh, đôi mắt thon dài bướng bỉnh đó đang nhìn cô. Đồng tử rõ ràng đen nhánh như mực, lại khiến người ta cảm thấy ánh mắt anh lãnh đạm vô cùng.
Không chút độ ấm, cũng không chút tình ý nào.
Giản Dao: “Cận Ngôn, có bom.”
Xin anh, nhất định phải có lựa chọn thích đáng.
Em đã không oán không hối gì nữa. Có thể gặp anh một lần, em thật sự đã mãn nguyện lắm rồi.
Nhưng mà cô không ngờ rằng, vừa nói xong, có hai tiếng cười đồng thời vang lên.
Một là của Tạ Hàm trong máy phóng thanh không biết cách đó bao xa, còn một là của Bạc Cận Ngôn ở trước mặt cô.
Bóng dáng cao lớn chậm rãi đi về phía cô, gương mặt anh tuấn hiện lên ý cười xa lạ không kiềm chế được, đôi mắt càng tràn đầy vẻ trào phúng và đạm mạc.
“Bệnh đa nghi.” Ánh mắt anh nhìn Giản Dao, nhưng lại nói chuyện với Tạ Hàm.
Giọng nói của Tạ Hàm lập tức truyền tới, ý cười nồng đậm: “Lần đầu gặp mặt, tôi đã tặng anh một phần lễ vật lớn như vậy, có phải anh cũng nên bày tỏ chút thành ý không?”
Bạc Cận Ngôn đứng ở chỗ cách Giản Dao khoảng hai ba bước, ánh mắt lạnh băng, nhưng dường như thấp thoáng mang theo hứng thú, lướt qua thân thể bị trói buộc của cô.
“Rất công bằng.” Anh nói với Tạ Hàm: “Giết cô ta rồi chúng ta sẽ gặp mặt ở đâu?”
Tạ Hàm: “Tôi sẽ nói cho anh biết địa điểm.”
“Ok.” Ánh mắt Bạc Cận Ngôn lưu chuyển, lại rơi xuống trên người cô.
Giản Dao ngây ngốc nhìn anh.
Khoảng cách gần như vậy, cô gần như có thể ngửi thấy hơi thở nam tính quen thuộc trên người anh, gương mặt tuấn tú và đôi mắt kiêu ngạo. Nhưng lại hoàn toàn khác với anh trước đây. Giọng nói khàn khàn thoáng mang theo sự tàn ác đó, tương tự như Tommy máu lạnh, cũng tương tự với đôi mắt thâm trầm chơi đùa với thế gian nhưng không cho phép đến gần thân cận của Tạ Hàm…
“A…” Cô khẽ thở gấp một tiếng, bởi vì Bạc Cận Ngôn đột nhiên giơ tay nắm lấy cằm cô. Sức lực mạnh bất ngờ, nhất thời khiến cô đau nhói.
Mà anh cũng không ch