Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2388 lượt.
đi, tôi sẽ thanh toán với Bạc Cận Ngôn tiền bữa cơm này.” Phó Tử Ngộ nói.
Giản Dao hỏi: “Bao giờ anh ấy mới về?”
“Tôi không biết. Cậu ấy luôn làm theo ý mình, đâu có báo cáo với ai bao giờ.”
***
Giản Dao tiếp tục cuộc sống có quy luật, cô đặt hết tinh lực vào công việc, nên hiếm khi nhớ tới Bạc Cận Ngôn.
Vào một ngày cuối tuần giữa tháng năm, Giản Dao xuống nhà Bạc Cận Ngôn dọn dẹp như thường lệ.
Vừa mới quét dọn một lúc, bữa trưa do cô gọi được đưa tới. Thế là Giản Dao bảo nhân viên mang thẳng lên nhà Bạc Cận Ngôn.
Có lẽ do ăn sáng muộn, Giản Dao ăn một nửa đã no bụng. Cô để đồ ăn trên bàn, tiếp tục lau chùi nhà cửa.
Cô đi găng tay cao su, đeo tai nghe ipod, thong thả lau giá sách trong thư phòng. Miệng cô còn hát ngâm nga khe khẽ.
Không biết bao lâu sau, ở một thời khắc nào đó, Giản Dao lờ mờ nghe thấy tiếng động từ cửa nhà vọng tới.
Cô nghi hoặc tháo tai nghe, chậm rãi đi về phía cửa thư phòng, quan sát bên ngoài. Cửa ra vào vẫn khép chặt, không có tiếng gõ cửa.
Giản Dao đoán âm thanh của nhà bên cạnh.
Lau chùi thư phòng xong xuôi, Giản Dao đến nhà vệ sinh giặt giẻ lau. Khi đi ngang qua nhà bếp, cô vô tình ngẩng đầu nhìn, đột nhiên phát hiện điều gì đó bất thường.
Bàn ghế vẫn bình thường, đồ nấu bếp vẫn ở nguyên vị trí.
Nhưng đồ ăn thừa của cô đâu rồi? Nửa ly trà ‘tiên thảo’, nửa miếng bánh mousse đỗ đỏ và hai miếng cánh gà đã biến mất?
Trống ngực Giản Dao đập thình thịch. Cô không nhớ nhầm, vừa rồi cô để đồ ăn trên mặt bàn. Giản Dao đảo mắt, phát hiện trong thùng rác có một cốc trà sữa, hộp đựng bánh ga tô và đĩa đựng cánh gà, tất cả đều trống không.
Có người ăn hết đồ ăn của cô.
Giản Dao ngoảnh đầu, dõi mắt về phía phòng ngủ. Nền đất sáng loáng ẩn hiện bóng người lay động.
Chẳng có tên trộm nào đột nhập vào nhà dân, việc đầu tiên là ăn hết thức ăn thừa của chủ nhà. Trừ khi người đó vừa đi chặng đường dài, đồng thời chê đồ ăn trên máy bay nên bị đói bụng.
Giản Dao không nhịn được cười.
Giản Dao đi tới cửa phòng, liền nhìn thấy Bạc Cận Ngôn đứng ngay dưới ánh nắng.
Ba tháng không gặp, Bạc Cận Ngôn đã bỏ bộ comple đen quen thuộc, anh chỉ mặc áo sơ mi trắng và quần âu. Trang phục đơn giản càng tôn thêm thân hình cao lớn và khí chất thanh tú của anh.
Bạc Cận Ngôn đang cúi đầu xem tài liệu. Nghe tiếng động, anh mới ngoảnh mặt nhìn Giản Dao.
Đuôi mắt dài hơi nheo nheo. Anh bỏ tài liệu trong tay, sải bước dài đi về phía Giản Dao.
Giản Dao còn đeo găng tay cao su, tóc túm sau gáy, gương mặt trắng trẻo lờ mờ vết bẩn. Tuy nhiên, đôi mắt cô đen nhánh và trong veo, dõi theo anh từ từ tiến lại gần.
Giản Dao cầm cái hộp đi ra ngoài phòng khách. Bạc Cận Ngôn đang ngồi ở ghế sofa uống trà hoa, tư thế của anh rất thoải mái tùy ý.
Cô còn chưa mở miệng, Bạc Cận Ngôn đã lên tiếng trước: “Có thích không?”
Giản Dao thật thà trả lời: “Tôi thích, món quà rất đẹp.” Cô lại cúi xuống cái hộp, bên trong có một sợi dây chuyền bạch kim, mặt hình trái tim đính vô số hạt kim cương vụn lấp lánh dưới ánh đèn.
“Tuy nhiên…” Không đợi Giản Dao nói hết câu, Bạc Cận Ngôn đột nhiên cầm máy di động gọi điện thoại.
“Susan, cô ấy rất thích món quà. Tạm biệt.” Bạc Cận Ngôn chỉ nói hai câu ngắn gọn rồi ném điện thoại sang một bên.
Giản Dao hiếu kỳ: “Anh gọi điện cho ai thế?”
Bạc Cận Ngôn trả lời lãnh đạm: “Trợ lý của bộ phận phân tích hành vi FBI. Quà là do cô ấy chọn. Cô ấy nhất định muốn biết phản ứng của em.”
Giản Dao chợt hiểu ra vấn đề. Đồ anh mang về tặng cô, là do cô trợ lý này mua. Đối phương hiểu nhầm quan hệ giữa cô và anh nên mới chọn sợi dây chuyền kim cương mặt trái tim đắt tiền.
Giản Dao đưa sợi dây chuyền cho anh: “Cám ơn anh, nhưng món quà này quá quý giá. Anh không cần thiết làm vậy.”
Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn cô: “Tôi tặng quà cho em, lẽ nào còn phải chịu trách nhiệm trả lại?”
Giản Dao câm nín. Logic của anh đúng là không ai có thể theo kịp.
Bạc Cận Ngôn đứng dậy: “Có vấn đề gì em hãy tự liên lạc với Susan. Bây giờ chúng ta đi ăn cơm cùng Phó Tử Ngộ.”
Buổi chiều, Bạc Cận Ngôn lái xe đưa Giản Dao tới một quán ăn trên đường Nhị Hoàn. Giữa những tòa nhà cao tầng xuất hiện một tòa kiến trúc ngói xanh cổ xưa tĩnh mịch. Phó Tử Ngộ đứng hút thuốc trước cánh cổng sơn đỏ. Thấy bọn họ xuống xe, khóe mắt anh ẩn hiện ý cười.
Giản Dao và Bạc Cận Ngôn tiến lại gần, Phó Tử Ngộ tắt điếu thuốc, mỉm cười giang rộng hai tay. Bạc Cận Ngôn cũng cười, giơ tay ôm bạn.
“Hoan nghênh cậu trở về.” Phó Tử Ngộ nói.
Hai người nhanh chóng buông tay. Phó Tử Ngộ quay người đi vào trong nhà hàng. Giản Dao vừa định đi theo anh, lại vô tình bắt gặp Bạc Cận Ngôn quay đầu nhìn cô, ánh mắt anh mang hàm ý nào đó.
Tiếp theo, Bạc Cận Ngôn đột nhiên sải bước dài đi đến trước mặt Giản Dao. Không đợi cô có phản ứng, anh đã cúi thấp đầu, giơ hai tay ôm chặt cô vào lòng.
“Thình thịch, thình thịch…” Giản Dao nghe thấy nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực của cô.
Trái ngược với Bạc