Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.
Cân nặng của con rùa chỉ có cách biệt rất ít nhưng anh vẫn nhận ra? Giản Dao đi đến bên Bạc Cận Ngôn. Đúng lúc này, Bạc Cận Ngôn tùy ý quẳng Trầm Mặc xuống ghế sofa, quay đầu nhìn cô: “Chúng ta đi thôi.”
“Đi đâu?” Giản Dao cất giọng nghi hoặc.
Bạc Cận Ngôn nhíu mày: “Xuống nhà dưới, đi ngủ.” Thấy cô không nhúc nhích, anh nói tiếp: “Lẽ nào em không định dọn xuống sống cùng tôi? Nơi này nhường lại cho Trầm Mặc. Xem ra nó rất thích hợp với hoàn cảnh ở đây. Mười năm nay trọng lượng cơ thể của nó không hề xê dịch, mới sống với em mấy tháng đã tăng cân rồi.”
Hóa ra… anh vẫn còn nhớ đến vụ ‘nói một đằng nghĩ một nẻo’ của cô.
Giản Dao im lặng trong giây lát, sau đó cô bất chợt cầm tay Bạc Cận Ngôn.
Bạc Cận Ngôn ngây người. Từ cổ tay truyền đến xúc cảm mềm mại, ấm áp… và hơi ngưa ngứa.
Giản Dao dắt tay anh đi về phía cửa ra vào. Cô mở cửa, đi vòng ra sau lưng Bạc Cận Ngôn, dùng hai tay đẩy mạnh người anh, giống hành động đêm hôm đó anh đã làm với cô.
Bạc Cận Ngôn quay người, lặng lẽ nhìn Giản Dao.
“Bạc Cận Ngôn, tạm biệt. Anh đừng nghĩ ngợi lung tung.”
Giản Dao mỉm cười, đóng sập cửa ngay trước mặt anh.
Giản Dao đi vào trong nhà, nhưng cô lập tức quay lại, đứng sát cánh cửa nhìn ra bên ngoài qua lỗ ‘mắt mèo’. Bạc Cận Ngôn vẫn đứng nguyên một chỗ. Anh suy tư một lúc, sau đó khôi phục vẻ lãnh đạm, từ tốn đi về phía thang máy.
Giản Dao đi đến bên giường, thả mình nằm xuống. Cô lấy sợi dây chuyền khỏi túi xách, giơ lên ngắm nghía dưới ánh đèn, miệng cười tủm tỉm.
***
Sự đời đúng là vô thường, Giản Dao vui vẻ vì sự trở về của Bạc Cận Ngôn chưa được bao lâu, cô đột nhiên nhận được thông báo của giám đốc bộ phận, nói công ty điều cô đến phòng ba khách hàng lớn.
So với bộ phận nhỏ Giản Dao đang làm việc, nghiệp vụ của phòng ba khách hàng lớn không biết nhiều gấp bao nhiêu lần. Tuy nhiên, việc thuyên chuyển công tác lần này của Giản Dao bề ngoài thăng chức nhưng trên thực thế là giáng chức. Bởi vì cô vốn làm ‘trợ lý nghiệp vụ’, chuyên phụ trách nghiệp vụ. Trong khi chức vụ mới là ‘trợ lý bộ phận’, nói trắng ra là làm việc vặt. Tuy nhiên, công việc hành chính hậu cần và thư ký, bình thường chỉ cần học lực chuyên ngành là đủ, không hiểu tại sao bọn họ lại chọn cô?
Giản Dao thắc mắc lý do với giám đốc bộ phận. Giám đốc nở nụ cười áy náy: “Giản Dao, phòng ba khách hàng lớn hiện tại thiếu một trợ lý, nhất thời không tìm ra người thích hợp. Trong số sinh viên tốt nghiệp năm nay, cô có biểu hiện xuất sắc nhất. Vì vậy cấp trên quyết định điều cô đi. Cô hãy làm cho tốt, đó là bộ phận nòng cốt của công ty. Cô sang bên đó cũng có thể học hỏi nhiều điều.
Giản Dao không tiếp tục hỏi han.
Cô đã sớm nghe nói phòng ba có mấy giám đốc tiêu thụ rất giỏi giang. Làm việc dưới trướng bọn họ đúng là có tính thử thách lớn. Hơn nữa, trợ lý bộ phận cũ của phòng ba đột ngột phát bệnh và qua đời vào tháng trước, chả trách bọn họ cần người gấp.
Buổi trưa, các đồng nghiệp ở bộ phận cũ cùng Giản Dao đi khách sạn ăn cơm, coi như chia tay cô.
Bởi vì giám đốc bộ phận không có mặt nên không khí thoải mái hơn bình thường. Ăn uống một lúc, mọi người bắt đầu nhiệt tình tán gẫu.
Một cô gái trẻ tỏ ra thần bí: “Nghe nói phòng ba sắp có một tổng giám sát mới. Mọi người có biết không? Hôm qua tôi đi văn phòng tổng giám đốc, tình cờ gặp vị tổng giám đó. Chủ tịch hội đồng quản trị đích thân đưa anh ta xuống dưới, chứng tỏ rất coi trọng anh ta.”
Mọi người đều nghe qua tin đồn, chỉ là không biết ‘bộ mặt thật của Lô Sơn’ (*). Các đồng nghiệp bàn tán xôn xao, hỏi tổng giám sát mới có lai lịch như thế nào. Giản Dao tập trung tinh thần lắng nghe, cô biết tin tức kiểu này rất hữu dụng ở chốn công sở.
(*) “Không biết bộ mặt thật của Lô Sơn” có nghĩa không rõ mặt trái của sự việc.
Cô gái trẻ lắc đầu: “Làm sao tôi biết được. Tuy nhiên…” Cô ta mỉm cười: “Tổng giám sát mới đến vô cùng đẹp trai. Vừa cao lớn vừa tuấn tú.”
Mọi người đều cười, một đồng nghiệp nói đùa: “So với vị hôn phu của chủ tịch thì thế nào?”
Giản Dao đã xem ảnh của chủ tịch Doãn Tư Kỳ trong tài liệu tuyên truyền của công ty. Doãn Tư Kỳ là thiên kim của chủ tịch nhiệm kỳ trước, năm nay chưa đến ba mươi tuổi. Vị hôn phu của chị ta hình như là công tử của một tập đoàn nào đó.
Cô gái trẻ ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Hai người không cùng một loại hình. Đồng chí phò mã là công tử phóng khoáng, còn vị tổng giám này mang lại cảm giác… cường thế, phúc hắc cao quý.”
Có người nói đùa: “Cô định dọa Giản Dao đấy à? Cô ấy và tổng giám sát mới cùng nhậm chức một lúc, sau này lại là trợ lý của bộ phận anh ta. Cô nhắc đến cường thế phúc hắc làm gì chứ.”
Buổi chiều, Giản Dao thu dọn đồ, đi tới bộ phận mới báo danh.
Đặt chân vào tòa nhà phòng ba, cô lập tức cảm thấy sự khác biệt giữa bộ phận chủ chốt và phòng ban bên lề. Khu làm việc rộng lớn chỉ đặt khoảng mười cái bàn, mỗi cá nhân chiếm cứ một diện tích bằng cả phòng làm việc của giám đốc bộ phận trước đó.
Phần lớn bàn làm việc đều không có người, chỉ có một nam một nữ ngồi ở vị trí của mình.