Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự
Tác giả: Hạ Tuyết Duyên
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1209 lượt.
iếp được nữa, thì ngay ở dưới cái thân cây bị đổ chết này, kì tích đã xuất hiện!
Cô nhìn vào dưới cái cây đối diện và nhìn thấy con dê con béo ú đang run rẩy co rúm người lại!
Trong ánh chớp lóe lên liên hồi và tiếng sấm đùng đoàng, mắt Hạ Nặc Kỳ sáng lên! Cô quên hết mọi khó chịu và mệt mỏi, đội mưa cuồng gió táp, chạy vội sang.
Con dê con đang nằm co ro bên thân cây như đứa trẻ bị người ta vứt bỏ vừa nhìn thấy người đi qua, cũng không cần biết đấy là ai cứ thế chạy lên phía trước, đến trước mặt mới dừng lại, ngoan ngoãn quấn lấy đôi chân nhỏ của Hạ Nặc Kỳ.
"Ha ha… dê con…" Hạ Nặc Kỳ cười yếu ớt, cúi người âu yếm xoa xoa cái đầu bị ướt sũng của con dê, "Chúng ta thế là tốt rồi, từ sau mày không được cứng đầu cứng cổ mà bỏ nhà đi khiến anh ấy lo lắng nữa nhé…"
Ánh mắt của cô không giấu nổi hạnh phúc.
Cuối cùng cô đã giúp Lam Tịnh Vũ tìm lại được dê rồi!
Con dê con sau khi trải qua mưa bùng bão táp, vốn dĩ tỏ vẻ thù ghét Hạ Nặc Kỳ, nhưng trong lúc này nó cũng thân thiện giơ chân ra, nhẹ nhàng cọ cọ lên chân cô.
"Nghĩa là mày đồng ý rồi, phải vậy không?" Hạ Nặc Kỳ mỉm cười hiền dịu, "Dù gì cũng hòa giải xong rồi, vậy chúng ta tìm một chỗ nào đấy để tránh trước đã nhé, đây là một cơn bão to, nếu mà không cẩn thận mày và tao bị gió thổi sang Châu Âu cũng nên, vậy thì Lam Tịnh Vũ sẽ đau lòng chết mất, vì vé máy bay rất là đắt."
Hạ Nặc Kỳ vừa thủ thỉ, vừa tìm kiếm xung quanh xem có chỗ nào để trú mưa không. Dù chỉ là một cái lều nhỏ rách nát cũng được, cô không còn đủ sức để quay về nhà nữa, chỉ muốn tìm một chỗ để nghỉ ngơi một chút, nhưng rất tiếc là, xung quanh bốn phía ngoài cây ra thì không có thứ gì khác để che mưa!
Hạ Nặc Kỳ do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn cách ngồi dưới cái cây.
"Không cái gì để che mưa, thì lá cây cũng được vậy." Hạ Nặc Kỳ lạc quan mỉm cười với con dê con, nhưng trong lòng thì vô cùng đau khổ.
Nếu không nghĩ cách để liên lạc với Lam Tịnh Vũ, cô và con dê con cứ ở đây, thì hậu quả là rất có khả năng cô và con dê sẽ trở thành vật hi sinh trong cơn bão.
Đăng trên trang nhất của các báo điện tử buổi sớm sẽ là một mẩu tin, với tiêu đề là… cái chết của thiếu nữ và con dê béo.
"Trời ơi!" Hạ Nặc Kỳ ôm đầu khổ não, cô không muốn còn đang xinh đẹp tài năng ngời ngời thế này mà đã phải rời bỏ thế giới tươi đẹp này.
Cô hít một hơi thật sâu, gục đầu lên đầu gối, chán nản nhìn màn mưa phủ kín bầu trời như tạo ra những chiếc lồng không ngừng bủa vây lấy cô và con dê con.
Những hạt mưa trong màn đêm đen sẫm không ngừng rơi trên lá cây, tạo những tiếng lộp độp.
Hạ Nặc Kỳ tựa sát vào con dê, co rúm dưới cái cây.
Đột nhiên, một đồng tiền xu màu bạc từ trong túi cô rơi ra ngoài, lăn đến chỗ vũng nước mới dừng lại.
Ánh mắt Hạ Nặc Kỳ tỏ rõ sự thích thú, cô vội vàng chạy ra nhặt đồng tiền xu, nắm chặt trong tay.
Cô nghĩ thầm trong lòng: Nếu ông trời không để cô rời bỏ khỏi thế giới này, thì lúc cô tung đồng xu, đồng xu rơi xuống tay, thì mặt ngửa là mặt có số.
Cô tung đồng xu bị ướt, lạnh băng băng lên giữa không trung, mắt nhìn vào bàn tay bắt đồng xu, Hạ Nặc Kỳ lại nhắm chặt mắt.
Cầu xin, không thể mất niềm tin.
Cô từ từ mở mắt, hai mắt mở trừng trừng, nhìn đồng tiền xu trong tay, cô ngẩn người ra.
Là mặt hoa… mặt sấp!
Bầu trời ửng hồng sau cơn mưa
Thứ 4, ngày mùng 9 tháng 10. Trời mưa.
Lần đầu tiên cãi nhau với Vũ, tôi chạy ra khỏi cửa. Cuối cùng không nén nổi, nước mắt cứ thế rơi ra. Lúc định đưa tay để lau những giọt nước mắt giận hờn, thì bỗng có một người dùng một chiếc khăn mềm mại lau những giọt nước mắt cho tôi.
Vũ cúi người xuống, cằm khẽ rung rung, âu yếm nhìn chằm chằm vào tôi, thấy tôi mở trừng mắt, chiếc khăn tay trong tay anh có chút ngượng nghịu rồi dừng lại.
"Đúng là đồ trẻ con, thấy em khóc, nên anh giúp em lau nước mắt." một giọng nói ấm áp nhẹ nhàng như suối nước nóng vang lên.
Cô vội vàng đứng dậy, cố gắng tránh khỏi món quà tặng đặc biệt này của ông trời. Nhưng, đáng tiếc là… phước lành này ông trời đâu dễ gì từ chối, cứ cho là trốn đi chăng nữa, thì cũng chỉ phí sức.
Chiếc túi nilon vẫn cứ vô tư thản nhiên, bay đúng vào ngay miệng Hạ Nặc Kỳ!
Được lắm! Cuối cùng Hạ Nặc Kỳ cũng đã hiểu ra một đạo lý: Mỗi lần bạn muốn chửi ai đó, nhất định phải nhớ, không bao giờ, không bao giờ được chỉ tay lên trời! Nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!
Hạ Nặc Kỳ cúi đầu thở dài.
Những hạt mưa lạnh ngắt từng hạt, từng hạt rơi xuống khuôn mặt Hạ Nặc Kỳ.
Nhìn cái cây cao vời vợi, đột nhiên cô cảm thấy nếu như bản thân mình có thể kiên cường như gốc cây đại thụ này thì tốt biết mấy. Dù cho có phải chịu đựng mưa gió bão bùng, cũng có thể bình tĩnh đối mặt, không chút sợ hãi nào!
Cô bỏ đồng xu vào trong túi, xoa xoa mũi, cười ngốc nghếch như trẻ con.
Một trận gió lạnh kèm nước mưa đột ngột thổi tới, cơ thể Hạ Nặc Kỳ run lên yếu ớt, đột nhiên ho sù sụ.
Đùng đoàng.
Một trận sấm nổi lên. Tia chớp lóe lên sáng rực cả b