Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy

Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy

Tác giả: Hạ Tuyết Duyên

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1217 lượt.

br>Một cô gái yếu đuối như vậy, trong cơn mưa gió bão bùng, vì con dê của anh, cả đêm đi tìm. Tự nhiên tim Lam Tịnh Vũ đập rất nhanh.
Anh ngập ngừng đưa tay ra, vuốt nhẹ lên mái tóc dày của cô, anh vuốt nhẹ nhàng, dịu dàng tựa như đang vuốt sợi tơ hồng bay trong gió.
Anh nhẹ nhàng đặt Hạ Nặc Kỳ nằm ngay ngắn trên giường, tiếp tục cho cô uống thuốc.
Thật không dễ dàng gì, cuối cùng Hạ Nặc Kỳ cũng mở miệng ra nuốt viên thuốc. Lam Tịnh Vũ không dám bỏ cô một mình, ngồi ở bên cạnh giường, cúi thấp đầu lặng lẽ nhìn cô.
Trước mắt, như là có một màn sương mù, chắn đi ánh nhìn của anh. Khuôn mặt của cô lúc đang ngủ thật đẹp, trông như một đưa trẻ, đang chìm trong giấc mộng đẹp của mình.
Ánh mặt trời sau cơn mưa rọi qua tấm rèm cửa sổ màu trắng chiếu vào trong phòng.
Cặp lông mi của Lam Tịnh Vũ khẽ cử động, anh từ từ mở mắt. Lúc nãy anh ngủ quên sao? Tay của anh khẽ giơ lên, cố gắng chạm vào cánh tay đang đặt trên giường.
Nhưng đúng lúc anh giơ tay lên, thì trong ánh mắt của anh ánh lên sự ngạc nhiên.
Tay của anh bị một bàn tay nhỏ nắm chặt.
Chủ nhân của bàn tay là Hạ Nặc Kỳ vẫn còn đang ngủ, trên khuôn mặt bình thản của cô tỏ rõ sự mệt mỏi. Tay cô cứ nắm chặt lấy tay anh không rời, có vẻ như đang sợ hãi.
Anh có thể mang lại cho cô ấy cảm giác an toàn!
Lòng Lam Tịnh Vũ khẽ rung động, anh đứng bên giường của cô, nhìn cô, ánh mắt anh trìu mến tựa như dòng suối trong mát dưới ánh mặt trời trong tiết xuân ấm áp, lặng lẽ nhìn cô, không nỡ rời xa cô.
Hạ Nặc Kỳ khẽ động đậy, như là đã tỉnh dậy.
Lam Tịnh Vũ giật mình, lập tức rụt tay lại.
Hành động của Lam Tịnh Vũ khiến cho Hạ Nặc Kỳ đang chìm trong giấc mộng bừng tỉnh, cô từ từ mở mắt, đôi mắt mơ màng của cô nhìn Lam Tịnh Vũ đang lúng ta lúng túng đứng ngay trước mặt, gương mặt cô chợt bừng lên một nụ cười, cô đột ngột hét lớn: “Lam…”
Tiếng hét mệt mỏi ấy như đánh động trái tim của Lam Tịnh Vũ, bỗng chốc anh càng trở nên lúng túng.
Anh bối rối hướng tầm mắt ra phía khác, vội vàng nói: “Tôi đi lấy thuốc giúp cô!”
Hạ Nặc Kỳ nằm bất động trên giường, thở một cách khó nhọc.
Lam Tịnh Vũ bê đến một bát canh gừng, xúc một thìa cẩn thận, đưa lên miệng thổi, sau đó đưa đến trước mặt cô.
“Đây là cái gì?” Hạ Nặc Kỳ vừa nhìn thấy thìa canh trước mặt đã vội vàng cảnh giác.
Cô vừa mới uống hết thuốc cảm, nuốt vội xuống, cố chịu đựng vị đắng của thuốc, bây giờ mồm cô đắng ngắt, cô thở một hơi dài, không muốn chịu đựng thêm thứ thuốc “độc hại” nào nữa!
Nhưng cái tên không quan tâm xem người khác sống chết thế nào lại bê đến cho cô một cái bát to, hình như là canh thuốc!
“Trời ơi!” Hạ Nặc Kỳ than lên một tiếng, mặt cô xị ra, lẩm bẩm nói: “Lần này anh lại cho tôi ăn cái gì vậy?”
“Không phải ăn, mà là uống.”
“Thế là cái gì?” Cô tự nhủ, dù là cái gì, thì cũng không phải là đồ ăn ngon rồi!
“Canh nhân sâm.” Quả nhiên, Lam Tịnh Vũ lạnh lùng nói ra câu mà cô không muốn nghe nhất, “Cái này cũng là dùng để trị bệnh cảm của cô.”
Hạ Nặc Kỳ nhanh chóng ngồi dậy, ôm chặt lấy chân, trợn tròn mắt lên cứ như là nhìn thấy thuốc độc, khản giọng nói: “Tôi không ăn thứ này đâu, nghe rất là cổ quái.”
Vừa mở miệng ra nói, thì cổ họng của cô như một cái ấm siêu tốc bị cạn khô co lại rồi đau nhói lên. Tiếp đó, cô che miệng lại, ho húng hắng liên hồi.
“Khục, khục…”
Ánh mắt Lam Tịnh Vũ có vẻ rất lo lắng, anh nhắc lại với một giọng như ra lệnh: “Canh nhân sâm sẽ làm cho bệnh cảm của cô mau khỏi.”
“Vậy sao?” Lần nào cũng nói như vậy, nhưng nó có mau khỏi hơn đâu, mà còn chóng mặt buồn nôn, toàn thân bủn rủn, cứ như là sắp phải xuống suối vàng đến nơi.
Nhưng, cô vẫn thử uống một ngụm, nhưng liền quay mặt đi, ho sặc sụa.
“Khó uống quá đi!”
Trong lòng Lam Tịnh Vũ bỗng cảm thấy vô cùng có lỗi.
“Xin lỗi!” Anh dịu dàng nói.
Hạ Nặc Kỳ ngây người ra.
Ngoài cửa sổ, vài đám mây trắng hững hờ trôi.
Cơn gió như dòng nước mát lạnh mơn trớn qua khuôn mặt của cô, gột sạch đôi mắt và hơi thở của cô.
Hạ Nặc Kỳ thở gấp gáp, đôi mắt long lanh nhìn chăm chăm vào Lam Tịnh Vũ.
“Anh vừa nói gì với tôi?”
Cô không nên ảo tưởng như vậy chứ? Một người lạnh lùng như vậy, một người từ trước đến nay không bao giờ nói ra bất cứ suy nghĩ nào trong lòng mình, nhưng, hôm nay, lại nói xin lỗi với cô ư?
“Xin lỗi!”
Ánh mặt trời vàng rực chiếu qua cánh cửa sổ thủy tinh rọi vào trong phòng, khiến cho đôi mắt của Lam Tịnh Vũ như được phủ một lớp ánh sáng nhè nhẹ, ấm áp.
Anh chân thành chăm chăm nhìn cô: “Tôi không biết phải nói thế nào, chỉ là cảm thấy nên nói với cô một câu… xin lỗi”
Hạ Nặc Kỳ ngây người nhìn anh, hít một hơi thật sâu, rồi lại hít một hơi thật sâu, nhưng vẫn tròn xoe mắt nhìn anh, không dám tin: “Lam, tại sao anh lại xin lỗi tôi chứ?”
Kể từ đêm mưa nhìn thấy Lam Tịnh Vũ, kể từ lúc không làm chủ được mình cô gọi anh là “Lam”, Hạ Nặc Kỳ không quen gọi cả tên anh là Lam Tịnh Vũ nữa, mà chỉ gọi anh là “Lam”.
Lam, đấy là cách gọi riêng của Hạ Nặc Kỳ dành cho anh, thật đẹp đẽ biết bao!
Nghĩ đến đây, Hạ Nặc