Tác giả: Hạ Tuyết Duyên
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341215
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1215 lượt.
Kỳ không nhịn được mỉm cười ngọt ngào.
Nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của Hạ Nặc Kỳ, Lam Tịnh Vũ cũng cảm thấy thoải mái hơn.
“Vì…” bầu trời trong xanh như vừa được rửa sạch, ánh mắt của anh như dòng nước, ấm áp vuốt ve khuôn mặt hồng hồng của Hạ Nặc Kỳ, “Vì tôi đã làm việc có lỗi, nên tôi phải xin lỗi chứ.”
Lam Tịnh Vũ lúng ta lúng túng như một đứa trẻ không cẩn thận làm vỡ chiếc bình hoa quý nhất của mẹ, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, tôi không nên hung dữ với cô như vậy; xin lỗi, tôi không nên để một cô gái như cô một mình trong đêm mưa bão; xin lỗi, tôi không nên muộn như vậy mới tìm thấy cô; xin lỗi, tôi đã hại cô dầm mưa dầm gió cả đêm; xin lỗi, bây giờ còn bắt cô phải uống thứ canh nhân sâm xem ra rất cổ quái này.”
Dường như trong chốc lát anh đem những câu “Xin lỗi” của cả đời mình ra mà nói hết.
Hạ Nặc Kỳ ngạc nhiên há hốc mồm ra, lòng vô cùng cảm động.
Nhưng một giây ngay sau đó, cô giả bộ không hài lòng, bĩu môi nói: “Thế là xong sao? Nói một câu xin lỗi là xong sao? Người ta bị mưa ướt đến thê thảm như thế này, lại còn vì thế mà bị cảm. Bị cảm thì đã rất khó chịu rồi, lại còn phải uống một bát thuốc đắng to hơn cả cái bánh xe, lại còn bị tiêm vào mông, mùa hè mà bị cảm thì càng khó chịu, nhưng anh thì chỉ nói qua quýt vài câu xin lỗi là có thể xong chuyện sao? Như thế không đủ, để xoa dịu tâm hồn bé nhỏ yếu ớt của tôi, tôi muốn… nghe anh kể một câu chuyện.”
“Kể một câu chuyện?”
“Ừ”. Cô thích thú gật đầu, “Tôi muốn anh kể cho tôi một câu chuyện đồng thoại, kể chuyện “Tiểu mĩ nhân ngư” đi”.
“Tiểu mĩ nhân ngư? Cô chưa nghe chuyện này sao?”
“Nghe rồi, cô ở lớp mẫu giáo đã từng kể, mẹ cũng đã từng kể, chính tôi cũng đã đọc truyện này… nhưng, từ trước đến nay tôi chưa được anh kể chuyện cho nghe!” thấy anh lại trở nên trầm ngâm như mọi hôm, Hạ Nặc Kỳ vội kéo nhẹ vạt áo của anh.
“Kể đi mà kể đi, nếu anh không kể cho tôi, thì tôi sẽ không khỏi bệnh, mà còn bị ngày càng nặng hơn đấy, cuối cùng thì trút hơi thở cuối cùng, tạm biệt thế giới tươi đẹp này, sau đó mỗi lần đến tết thanh minh anh đều phải đi tảo mộ cho tôi, thắp nhang đốt vàng mã cho tôi này, là anh đã hại tôi chết…”
Lam Tịnh Vũ cười méo mó: “Bị ốm uống thuốc là khỏi thôi mà.”
“Tôi không giống như người khác, tiêm và uống thuốc với tôi không có tác dụng, chỉ cần anh kể chuyện cho tôi nghe, tôi sẽ khỏi ốm ngay!” Hạ Nặc Kỳ quyết định nhõng nhẽo đến cùng, vì cô phát hiện ra, hình như Lam Tịnh Vũ không biết làm thế nào mỗi lần cô nhõng nhẽo.
Thấy anh vẫn im lặng, Hạ Nặc Kỳ tiếp tục làm nũng rồi vừa lắc lắc cổ tay anh, đôi mắt cô vừa tràn đầy sự chờ đợi.
“Rút cuộc thì anh có kể hay không?”
“Được.” sau một hồi trầm ngâm suy ngẫm, cuối cùng Lam Tịnh Vũ cũng gật đầu đồng ý.
“Được, tôi kể. Nhưng cô phải uống hết bát canh này đi đã.”
Anh múc một thìa canh nhân sâm đưa lên miệng cô, với một thái độ rất cương quyết.
“Được! Tôi uống.”
Hạ Nặc Kỳ gối đầu dựa người lên, ngoan ngoãn uống một ngụm canh.
Thực ra thì mùi hương của bát canh nhân sâm màu đường đỏ này đã khiến cô nức mũi từ lâu.
Nước canh ngọt lịm cứ chui tọt vào cổ họng, uống xong một ngụm, cảm thấy vị ngọt như ngấm hết vào người, lại còn thấy hơi âm ấm, cảm cúm thế nào cũng mau khỏi hết!
03
Sau khi uống hết bát canh nhân sâm, Hạ Nặc Kỳ vô tư đưa tay lên lau nước canh còn đọng lại trên miệng, rồi như không chờ đợi thêm được nữa hét lên: "Tôi uống hết rồi!"
"Tốt!" Lam Tịnh Vũ gật đầu, đặt cái bát lên cái tủ đầu giường, rồi mới bắt đầu nói, "Ở một vùng biển xa xôi, nước biển xanh như màu xanh của cánh hoa cẩm chướng đẹp nhất, nước trong veo như thủy tinh trong suốt, trong vương quốc đẹp như cổ tích, là nơi cư ngụ của mĩ nhân ngư trong truyền thuyết…"
Nghe giọng của anh có cảm giác như là nghe bài thánh ca trong lễ đường, thuần khiết nhưng mượt mà, Hạ Nặc Kỳ nghe như ngây như dại, dường như quên cả thở.
Dù câu chuyện này cô đã nghe qua không dưới mười lần, nhưng cô vẫn không thể nào không ngắt lời, để nói lên một chút cảm nghĩ của mình: "Woa, thật là ngưỡng mộ mĩ nhân ngư có thể sống ở biển lớn sâu như vậy!"
Hạ Nặc Kỳ cười, đôi mắt cô long lanh: "Ha ha, nhưng mà nếu như bọn họ đều sống trong bể thủy tinh thì tốt biết bao, như vậy chúng ta có thể dễ dàng tìm thấy bọn họ."
"Trên thế giới này làm gì có chiếc bể thủy tinh nào to như vậy, những mĩ nhân ngư sống ở trong cung điện Hải Vương, ở nơi đó khá rộng rãi, tất cả các bức tường đều dùng san hô kết thành, ở trên nóc cung điện phủ đầy những con ngọc trai màu đen, bên trong mỗi con ngọc trai đều có nững hạt trân châu sáng loáng, ngọc trai sẽ theo sự chuyển động của nước mà tự động đóng hay mở…"
"Trân châu?" Hạ Nặc Kỳ ngạc nhiên thốt lên, "Đẹp quá đi! nếu tôi cũng là mĩ nhân ngư thì tốt quá, sẽ có rất nhiều rất nhiều trân châu."
"E là không được.
"Tại sao?"
"Vì trong truyện, Hải Vương chỉ có sáu người con gái."
"Hả, còn phải thông qua Hải Vương nữa sao?"
"Ừ!" Lam Tịnh Vũ chỉ đáp một câu gọn lỏn, rồi tiếp tục kể chuyện, "Hải Vương đã góa vợ từ nhiều năm nay, ngư