Tác giả: Hạ Tuyết Duyên
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1213 lượt.
ầu trời.
Xem ra dù không bị nước mưa dìm chết thì cũng bị sấm đánh chết. Hạ Nặc Kỳ vội vã nhắm chặt mắt, hai tay nắm chặt cành cây.
Thế giới bây giờ chỉ là tiếng mưa lộp độp và tiếng gió lao xao…
Hạ Nặc Kỳ co ro dưới gốc cây, con dê bé nhỏ cũng đang run rẩy trên mặt đất. Váy của cô ướt nhẹp trong suốt như tờ giấy mỏng, những cánh hoa cuối mùa nhàn nhạt rơi xuống bên cạnh chân cô, trôi cùng những dòng nước mưa trên mặt đất.
Tiếng mưa rơi trên chiếc ô phát ra âm thanh lảnh lót.
Hạ Nặc Kỳ đang gục đầu trên gối ngạc nhiên ngẩng lên, mái tóc buông xõa bị mưa làm ướt dính bết vào hai bên má.
Vén những sợi tóc ướt đang dính ở trên má lên tai, bỗng chốc đôi mắt long lanh của Hạ Nặc Kỳ ánh lên lấp lánh.
Người đứng dưới ô đó đang nhìn cô với ánh mắt ấm áp còn hơn cả cơn gió nhẹ trong buổi hoàng hôn.
Thời gian như ngừng lại. Đôi mắt đen của anh chạm vào ánh nhìn của cô, cô thấy trong mắt anh dường như có vụt lên một tia sáng.
"Lam Tịnh Vũ!" Hạ Nặc Kỳ đứng lên, vui mừng hét lên trong mưa gió, "Ha ha, như thế mà cũng tìm được, thật là kì diệu!"
Ánh mắt sáng lấp lánh ban nãy thay bằng ánh nhìn lạnh lẽo, Lam Tịnh Vũ lặng lẽ nhìn cô, nét mặt lại chuyển sang vẻ lạnh lùng như mọi khi.
Một khoảng không im lặng giữa hai người, nước mưa lọt qua những tán lá tầng tầng lớp lớp rớt xuống mặt đất.
Cô vẫn cười như vậy, chỉ có điều nụ cười đó, dường như bao phủ bởi một lớp sương mù, mờ mờ ảo ảo, tựa hồ chỉ cần động nhẹ một cái, là sẽ đọng lại thành những giọt nước tràn ra ngoài mà rớt xuống.
"Như này mà vẫn có thể tìm được tôi, còn nói là chúng ta không có duyên phận sao?"
Lam Tịnh Vũ không nói gì, nhưng như có một dòng nước ấm áp không tên đột ngột chảy vào trong tim anh.
Anh chăm chú nhìn cô.
Những giọt mưa trong suốt như những sợi dây bủa vây lấy thân hình mảnh mai của cô, khiến cho người cô như bị tan chảy vào đám sương mù mờ ảo.
Lam Tịnh Vũ đột nhiên cử động, anh từ từ giơ tay về phía cô.
Những hạt mưa cứ thế rơi xối xả. Ngón tay dài thanh tú khẽ run run trong cơn mưa gió.
Nhìn bàn tay đang giơ ra ở khoảng không, mắt Hạ Nặc Kỳ đọng đầy sự cảm kích, nụ cười như đóng băng dần dần tan chảy trở nên tươi tắn trở lại.
Trong khoảnh khắc đó toàn thân cô bỗng cảm thấy thật ấm áp, tựa như có ánh mặt trời chiếu thẳng vào người cô vậy. Chỉ cần đứng ở trước mặt anh, cô có thể cảm nhận được hơi ấm!
Hạ Nặc Kỳ nở một nụ cười rạng rỡ: "Lam!"
Đứng dưới chiếc ô anh cũng mỉm cười, nụ cười đó lẩn khuất trong những hạt mưa tí tách mềm mại với màu xanh non của lá cây, khiến cho cô ngẩn ngơ.
Lần đầu tiên thấy anh cười với cô như vậy, nụ cười đó rực rỡ như những bông pháo hoa.
Hạ Nặc Kỳ ngây người, cảm thấy chóng mặt.
"Lam…" Anh là Lam của cô, không phải Vũ của Vân Phi, chỉ có điều Lam của cô vốn buồn bã u sầu, Lam của tĩnh lặng sâu thẳm như biển lớn.
Cô không làm chủ được mình, giơ tay ra, muốn nắm lấy tay anh, nhưng lúc đầu ngón tay của cô vừa chạm vào tay anh, đột nhiên, cô cảm thấy, trời đất như quay cuồng, toàn thân cô nhẹ bẫng đổ ào về phía trước…
Cô như một thiên sứ hạ thế xuống trần gian nằm gọn trong lòng anh!
Mưa càng lúc càng nhỏ.
Nhưng, chiếc ô trải qua cơn bão cuồng phong không thể chịu được những hạt mưa thêm chút nào nữa.
Một tiếng "Bụp" phát ra, những hạt mưa lạnh buốt chui qua lỗ thủng trên chiếc ô rơi xuống gáy Lam Tịnh Vũ, sau đó cứ chạy dọc theo cổ mà chui tọt vào trong áo…
Lam Tịnh Vũ khẽ chau mày, vứt luôn cái ô, hai tay ôm chặt lấy Hạ Nặc Kỳ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nhợt của cô kề sát vào anh, chỉ có khoảng cách của cặp lông mi. Trải qua mưa cuồng gió táp, người cô đã yếu đi rất nhiều. Sắc mặt trắng nhợt đến kinh sợ, cặp môi lạnh ngắt tím tái.
“Hạ Nặc Kỳ?” Lam Tịnh Vũ lo lắng lắc nhẹ người cô, gọi khe khẽ, “Hạ Nặc Kỳ, cô không sao chứ?”
Hạ Nặc Kỳ vẫn không trả lời anh!
Lam Tịnh Vũ cảm thấy như máu trong người mình ngưng lại, một cảm giác sợ hãi quen thuộc bao trùm lấy anh.
02
Ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh hẳn.
Những hạt mưa lấp lánh còn đọng trên những chiếc lá xanh mơn mởn, khẽ lăn nhẹ, cứ lăn mãi đến mép lá, sau đó từng giọt, từng giọt rơi xuống đất.
Không ngờ cơn mưa bão này kéo dài suốt một đêm mới tạnh.
Phòng 401.
Lam Tịnh Vũ quỳ gối trên chiếc thảm cạnh giường, một tay Hạ Nặc Kỳ vòng qua vai anh, anh đang cố gắng bỏ viên thuốc cảm trong tay vào miệng cô, nhưng từ đầu đến cuối hai mắt cô nhắm nghiền, cô rơi vào trạng thái hôn mê vô thức. Anh đành phải đỡ cô nằm xuống. Cơ thể không sức sống của cô cứ theo tay anh mà đổ xuống.
Bỗng nhiên anh giật mình.
Đầu của cô từ từ ngả xuống. Đôi môi mềm mại của cô khẽ chạm nhẹ vào bên má của anh, giống như một nụ hôn thật dài… cảm giác thật ấm áp.
Lam Tịnh Vũ ngẩn người ra, viên thuốc ở trong tay rơi xuống tấm thảm, anh gần như nghẹn thở.
Căn phòng tĩnh lặng. Hạ Nặc Kỳ thở nhè nhẹ ở ngay bên má anh, Hạ Nặc Kỳ sốt cao nên đến hơi thở cũng rất nóng, hàng mi dài như tấm rèm che kín đôi mắt đang nhắm nghiền của cô, một chút nước mắt vẫn còn đọng trong đôi mắt đó.<