Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!
Tác giả: Hạ Tuyết Duyên
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.
hân một cái.
"Á!"
Cô hét lên một tiếng, thân hình mảnh mai của cô mất thăng bằng, ngã nhào ra phía sau.
Xong rồi, lần này nhất định ngã lộn cổ rồi! Hạ Nặc Kỳ tự thốt lên thảm hại với lòng mình, sợ hãi nhắm chặt mắt lại.
Ngã nào!
Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho một màn tiếp đất hoàn hảo, nhưng may thay cô lại ngã vào lòng một người rất ấm áp và mềm mại.
Mùi hương quen thuộc xộc vào mũi cô.
"Lam!" Hạ Nặc Kỳ thích thú mở to mắt, quay người, mắt cô sáng lên, mặt nở một nụ cười tươi roi rói, "Sao anh lại kịp thời xuất hiện trước mặt tôi vậy? Cứ như là một thiên thần đến cứu vớt tôi vậy!"
Lòng bàn tay anh chạm vào làn da ở cổ tay cô, ấm áp. Cảm giác này cứ thế mà chạy dài lan tỏa đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim cô.
Để che giấu rằng tim mình đang đập rất nhanh, cô khẽ nín thở, chạy đông chạy tây loạn cả lên, cố đứng làm sao cho thật đẹp đẽ một chút, nhưng lại không cẩn thận, chiếc giầy cao gót ở dưới chân bị đá bay ra ngoài. Lúc đó, người cô thẩn thờ hết cả ra!
Hạ Nặc Kỳ trợn tròn mắt, sửng sốt nhìn theo chiếc giầy cao gót màu trắng, lăn long lóc từ cầu thang xuống…
Tại sao cứ nhằm vào lúc này cô lại xảy ra những chuyện tức cười như vậy chứ?
Hạ Nặc Kỳ mặt mếu máo, không nói nên lời, vờ nhìn ra vô định trong không trung, cô không hiểu, thế là chiếc giầy cao gót của cô "Đội nón ra đi" rồi sao?
Bàn chân trắng như tuyết còn lại của cô không có giầy đeo lắc lẻo giữa không trung, không biết phải đặt vào đâu.
"Để tôi giúp cô." Lam Tịnh Vũ lộ rõ vẻ mặt đang cố hết sức để nhịn cười hiếm thấy của mình. Sau khi đỡ Hạ Nặc Kỳ ngồi xuống, anh nhặt lại cho cô chiếc giầy, sau đó, cúi người xuống ngang tầm với người cô.
Khuôn mặt thanh tú, trong sáng của anh hiện ra trước mắt Hạ Nặc Kỳ.
Ánh mắt của anh lặng lẽ lướt trên khuôn mặt cô, khiến hai bên má cô trở nên ửng hồng, đẹp như ánh hoàng hôn ban chiều.
Vô tình nhìn thấy sự ấm áp trong đôi mắt của anh, Hạ Nặc Kỳ xấu hổ vội vàng cúi thấp đầu xuống, giả vờ rất đau đớn xoa xoa vào mắt cá chân.
Cô cứ xoa xoa mãi… xoa đến nỗi mắt cá chân của cô đỏ hằn lên.
Mông cô cũng thấy ngứa ngáy khó chịu, như là đang ngồi trên một đống kim đâm vậy, cô ngại ngùng nhìn Lam Tịnh Vũ đi nhặt lại giầy cho cô, sau đó anh quỳ gối xuống đất, nhẹ nhàng đeo chiếc giầy vào chân cho cô.
Mặc dù từ đầu đến cuối anh luôn giữ một thái độ xa cách, nhưng khoảnh khắc phút giây này thái độ của anh đã thay đổi, giống như những quý ông lịch lãm trong giới quý tộc hoàng gia thời trung cổ.
Nhưng cái cách quỳ gối xuống đất như này lại giống như là đang cầu hôn, khiến Hạ Nặc Kỳ rất cảm động.
Những ngón tay mát rượi cẩn thận giúp cô đeo giầy vào chân. Hạ Nặc Kỳ không nén nổi sự ngây ngất trong lòng mình, cô nhắm hai mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ngọt ngào mát rượi đang lan tỏa trong tim.
"Tại sao lần nào anh cũng xuất hiện vào lúc tôi đang cần giúp đỡ vậy? Điều này… thật thần kì! Lẽ nào là do chúng ta có duyên phận chăng…"
Hạ Nặc Kỳ đang vô cùng ngất ngây chìm đắm trong thế giới mơ tưởng của mình.
Lam Tịnh Vũ lại không để cô chìm đắm trong ngất ngây và mơ tưởng thêm chút nào nữa, giúp cô đi giầy xong, liền bỏ tay ra, giọng lạnh nhạt của anh kéo cô về thực tại: "Tôi đang chuẩn bị đi dự Party, vì người chủ của bữa tiệc đã dắt con dê của tôi đi rồi."
"Party?" Hạ Nặc Kỳ thốt lên kinh ngạc, cô liền đứng dậy, "Người chủ bữa tiệc dắt con dê của anh đi rồi sao?"
Lam Tịnh Vũ gật đầu.
"Sao có thể như vậy được?"
"Vì hôm nay có một cuộc đua xe, vì thế tôi đã từ chối lời mời đến dự bữa tiệc…" Lam Tịnh Vũ buồn bã lắc đầu, "Kết quả là tất cả tuyển thủ của cuộc đua xe đều được mời đến dự hết, bọn họ sợ tôi không đi, nên đã trói con dê của tôi lại."
"Trói lại ư?" Cằm của cô như tách đôi ra. Miệng cô há hốc, mắt thì trợn tròn lên.
Trên đời này… lại có người trói một con dê vào sao? Thật là quá quắt!
Dường như thấy được sự nghi ngờ của cô, Lam Tịnh Vũ giải thích: "Mục đích trói con dê là vì tôi, tất cả mọi người đều biết con dê là thứ mà tôi quý nhất!"
Lần đầu tiên, Hạ Nặc Kỳ thấy được sự tức giận ánh lên trong đôi mắt của người con trai hiền lành mặc bộ quần áo màu trắng đang đứng trước mặt cô. Trong phút chốc cô hiểu ra mọi chuyện.
Cô lo lắng hỏi: "Vậy anh cần đến dự tiệc ở đâu?"
"Không biết." Lam Tịnh Vũ lắc đầu, trong đôi mắt lạnh lẽo của anh hiện lên sự bất lực, "Tôi nghĩ, bọn họ sẽ chủ động tìm tôi."
Hạ Nặc Kỳ khẽ nghiêng cái đầu nho nhỏ: "Nhưng như vậy chẳng phải quá bị động sao?"
"Đấy là cách duy nhất."
"Chưa chắc đâu." Hạ Nặc Kỳ nhìn những hạt nho nhỏ rơi vãi trên mặt đất, cười bí hiểm.
Lam Tịnh Vũ nhìn thẳng vào mắt cô.
"Cô có cách sao?"
"Đúng!" Hạ Nặc Kỳ cười tinh nghịch gật đầu, sau đó chỉ những hạt nho nhỏ có hình dáng kì lạ đang nằm trên mặt đất. "Con dê của anh thật thông minh, nó đã để lại dấu cho chúng ta rồi này, anh xem đi."
Lam Tịnh Vũ cúi xuống nhìn, trên mặt đất đúng là có những cục tròn chạy dài… đó chẳng phải là phân của con dê sao? Mặc dù bị ô tô, xe đạp chạy qua, nhưng anh vẫ